Vườn Hoa Giấy

Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa.

Giờ đã là gần nửa đêm. Bạn một mình dạo bước trên con đường hẹp quanh co, mặt đường nhựa phản chiếu ánh trăng rằm lấp lánh. Những cành bạch đàn hai bên đường cọ vào nhau nghe xào xạc. Đâu đó trong rừng sâu kia, tiếng chim kêu râm ran, tiếng thú hoang gầm rú vẫn còn văng vẳng. Làn gió se se đến lạ so với một đêm hè.

Bạn vẫn đều đều cất bước. Màu xanh đen thẫm của rừng đêm còn đó, nhưng bạn chẳng cần nhìn đến lần thứ hai để nhận ra rằng cánh rừng đã thưa dần trước mặt. Những tòa nhà hiện đại đầy góc cạnh của Điểm-29-VN ló dạng sau những thân cây, tựa lưng vào mấy sườn núi thoai thoải. Xa xa chếch về hướng tây là khoảng sân rộng, hàng cột cao cùng những bậc cầu thang lát đá dẫn vào trụ sở chính. Các Cánh cũng nằm rải rác trên những núi đồi quanh đó.

Đêm rồi, cáp treo nối giữa các tòa nhà đã không còn chạy. Mỗi ngày, vi vu từ Cánh này qua Cánh khác, bạn vẫn thường nhìn xuống vạt rừng xanh rì suốt năm ôm ấp lấy những ngọn núi này. Bạn bỗng thắc mắc, những mảng rừng ấy vào ban đêm trông sẽ như thế nào nhỉ, nếu nhìn từ trên cao?

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ.

Bạn nhìn sang hai bên. Những tòa nhà quanh đây xây thấp hơn, phong cách cũng phần nào ấm áp, khiêm nhường, như lọt thỏm vào giữa những sườn đồi. Ở đây không có cáp treo, chỉ có những con đường nhựa nhỏ nối từ nhà này sang nhà khác. Từ chân đồi lên đến trước cửa mỗi nhà là những mảnh vườn trồng đủ thứ hoa trái quanh năm. Những ai sống tại Điểm đều có cho mình một căn hộ nhỏ ở đây – bạn, cũng như phần lớn nhân sự của Điểm-29-VN, đều như vậy. Dù sao vỏ bọc của Điểm cũng là một khu du lịch, và chẳng còn ai biết đến nơi ở nào tốt hơn giữa rừng núi Ba Vì hoang vu này.

Đèn điện trên những tòa nhà vẫn còn lác đác. Các đặc vụ, nghiên cứu viên, hay bất cứ ai sống trong những căn phòng ấy hẳn là chẳng có thời gian mà thảnh thơi đi dạo hàng đêm như bạn. Những ô cửa sổ dường như cũng hiểu thế nào là “cấp bậc an ninh” – chúng chẳng hé ra lấy một lời về chủ nhân của mình. Vậy mà bên tai bạn lại nghe…

Tiếng hát?

Bạn dời bước về phía âm thanh ấy. Có vẻ như – không phải, chắc chắn là âm thanh từ một tòa nhà. Giữa lúc bạn bước lên sườn đồi, tiếng hát bỗng im bặt. Dường như có một bóng người nào vừa vội vã lẩn vào bên trong tòa nhà kia. Bạn liền dừng bước.

Bạn bỗng thấy mình lạc giữa một vườn hoa giấy đang nở rộ. Hoa đỏ, hoa trắng, những cánh hoa mỏng tang thấm đẫm ánh trăng như sáng rực lên. Hóa ra cũng có những khi chúng trông không tệ. Bạn sực nhớ ra chúng được cho là thứ hoa yêu thích nhất của ai ở Điểm này. Điểm-29-VN có không ít những tin đồn vặt vãnh, nhưng đã lâu rồi, chuyện này vẫn luôn làm bạn thấy khó hiểu. Một người như Giám đốc, người thăng tiến nhanh đến chóng mặt nhờ vào loạt công trình nghiên cứu độc đáo về những sinh vật dị thường hiếm thấy trên đời, làm sao lại có thể yêu thích một loài hoa nhìn đâu cũng gặp, tầm thường đến nỗi chẳng có gì để nói?

Đèn bên trong tầng trệt căn nhà vẫn sáng. Chần chừ một hồi, bạn bước tới, bấm chuông.




Đêm đã muộn lắm rồi. Nếu muốn, bạn vẫn có thể ở lại đây thêm chút nữa. Nhưng có lẽ bạn nên trở về và ngủ một giấc thôi. Sau tất cả, ngày mai là một ngày mới.

Trước khi rời đi, bạn muốn nói gì không?


Damon

Huhu em cũng không thích code Au page mới update đẹp lắm chị :3 Congrats!

Đặc vụ thực địa, cho em vào Điểm-29-VN với ạ

KirQ

Khu vườn này nên có thêm đồ ăn vặt để tôi nhấm nháp. Bánh mì thì càng tốt~

Giám đốc, Điểm-21-VN

WPthai

Một nguồn code tuyệt đẹp, đến lúc ăn cắp rồ- ý mình là khu vườn rất tinh tế và tuyệt đẹp.

Nhân viên dịch thuật, vô gia cư

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License