Bài Học Đầu Tiên
đánh giá: +5+x

"Làm tốt lắm, cô nên về nghỉ một chút đi. Chúng ta sẽ tiếp tục công việc sau hai tiếng nữa.", người hướng dẫn nói với Ellie rồi sau đó quay người rời đi.

"Vâng. Cảm ơn anh." Ellie quay trở về căn phòng của mình, dường như cô đã dần thích nghi với nhịp sống nơi đây. Bận tối mặt tối mũi nhưng chắc chắn là vui và khiến cô hứng thú hơn nhiều. Trở về căn phòng được trang trí giống hệt như khi ở ký túc xá với nhiều poster idol và thú nhồi bông, Ellie nhảy lên chiếc giường và thở một hơi dài. Có lẽ cô nên ngủ một giấc, hoặc là làm gì đó để giết thời gian. Nhưng… cô lại suy ngẫm. Cô lại suy ngẫm về cuộc sống và công việc hiện tại của mình, nhưng có phần tích cực hơn trước đây. Cơ hội được làm việc ở đây như trao cho cô một cuộc sống thứ hai, có lẽ… cô phải cảm ơn chính người mẹ của mình chăng, mặc dù bà ấy còn chưa biết mình đã vứt cô vào một nơi ra sao. Ellie thầm cười, một nụ cười chưa xuất hiện trên khuôn mặt cô từ lâu.


Một tiếng reng đột ngột vang lên, hóa ra là cô đã ngủ thiếp đi từ lâu. Ellie vội vàng chỉnh lại quần áo, cầm theo cuốn sổ ghi chép trên tay rồi nhanh chóng đi tới buồng giam tiếp theo.

"Xin lỗi, tôi đến hơi muộn.", cô vừa thở dốc vừa nói.

"Ồ không sao, cô đến kịp lúc đấy. Chúng tôi chỉ vừa mới bắt đầu thôi."

"Oh… vậy hôm nay chúng ta sẽ học gì đây? Mấy môn học cao siêu hơn hay là nghiên cứu dị thể thù địch?"

"Đơn giản thôi, kiểm hàng."

"Kiểm hàng? Ý ông là chúng ta sẽ kiểm tra trang thiết bị trong cơ sở hay là nhập đồ dùng vậy?", Ellie nói với vẻ mặt lo lắng.

"Cô sẽ sớm hiểu thôi."

Cả hai người dải bước xuống hàng lang, tiến vào một khu vực ngầm bên dưới cơ sở. Nơi đây khá khác biệt so với phía bên trên, một khu vực lớn, trống trải với cánh cửa tự động lớn hướng lên mặt đất. Chỉ có vài ba gã bảo vệ túc trực ở đây, nhưng trông họ có vẻ khá nhàn hạ. Nếu để mô tả chi tiết hơn thì chỉ có thêm vài lồng thép lớn, vẫn còn dính mấy chất dịch kỳ lạ.

"Vậy… đây là một kiểu gara hay là sao?"

"Nói như cô thì cũng đúng, đây là nơi chúng tôi tiếp nhận mấy món hàng kỳ lạ từ phía bên ngoài. Đáng ra chúng tôi có thể lấy hàng ở bên trên, nơi này thì cũng xuống cấp rồi nhưng truyền thống là truyền thống thôi." Khi người hướng dẫn vừa ngắt lời, cánh cửa lớn bằng thép bỗng mở xuống. Ba chiếc xe tải đường dài nối đuôi nhau chạy xuống, rồi dừng lại trước bảo vệ.

"Này Jimmy, hôm nay có nhiều hàng không?"

"Tàm tạm, mấy món đồ cổ lỗ sĩ thì không tính nhưng lũ còn lại thì khiến tôi điếc tai."

"Mấy người đang nói với nhau cái gì vậy? Ai đó có thể giải thích cho tôi được không?", Ellie nói.

Một người bảo vệ tiến về phía cô rồi trả lời, "Cô là thực tập sinh mới đúng không? Vẫn còn non và xanh lắm. Kiểm hàng là từ lóng ở khu vực này, đây là nơi chúng tôi tiếp nhận dị thể hoặc đồ vật dị thường được gửi đi để phía trên kia nghiên cứu. Cứ coi chúng tôi là nhân viên chuyển phát nhanh cũng được."

"Giúp tôi một việc nhé, cầm lấy danh sách này và kiểm tra số lượng trong khi chúng tôi gỡ hàng xuống.", vị tiến sĩ đưa cho Ellie một tập hồ sơ rồi tiến về phía chiếc xe.

Bọn họ tiến hành mở thùng hàng trước mặt cô, không có gì đặc biệt lắm. Vài ba đồ vật với đặc tính dị thường nhỏ đến nỗi chúng không được phân loại thành SCP, có lẽ cô nên chôm vài món về để làm đồ sưu tập. Nhưng rồi, cô cảm thấy choáng ngợp khi đọc đến dòng này.

Mô tả dị thể: Một con người (Homo sapiens), giới tính nữ với độ tuổi từ 4-5. Hiện chưa rõ khả năng thật sự, có thể thao túng tâm trí, được quản thúc sau khi gây ra cái chết của chính gia đình nó.

Ngày quản thúc: ██-██-2033

Địa điểm tìm thấy: ████████, USA.

Trạng thái hiện tại: Chuyển tới Phân khu EduSkip, Điểm-133.

Ghi chú: Đừng tin nó.

"Con… con người? Các người coi nó là một mặt hàng sao? Các người bị sao vậy.", Ellie hét lớn đến nỗi khiến bọn họ phải dừng lại.

Vị tiến sĩ thở dài, "Cô chưa hiểu sao Ellie? Đã là dị thể thì nó không còn là con người nữa. Nếu cô cảm thấy thương hại nó, thì cô đã thua ván bài này rồi. Con vật đáng chết này đã tàn sát cả gia đình nó, ngay cả những người sinh thành ra nó— vậy mà cô vẫn còn mềm lòng sao?"

Một chiếc lồng sắt được chuyển dỡ xuống, bên trong chứa một cô bé với mái tóc bù xù, quần áo rách rưới. Khuôn mặt lấm lem của cô bé để lộ hai dòng nước mắt nhỏ xuống đôi bàn tay đang ôm một chú gấu bông. Một cảnh tượng đáng buồn, kẻ phạm tội trông giống như một tên tù nhân đáng thương.

"Nhưng… nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, và tôi không tin rằng một đứa bé lại có thể làm ra những điều kinh khủng như vậy. Chúng ta không thể làm gì khác được sao? Ít nhất thì phải đưa con bé ra khỏi chiếc lồng chứ?"

"Nếu cô muốn nó đi ra ngoài để giết mọi người."

Con quái vật bật khóc nức nở, tiếng khóc của nó như đâm sâu vào trái tim của Ellie. Cô dường như biết mình phải làm gì đó, cô tiến tới gần chiếc lồng. Cô đưa hai tay vào bên trong, cố gắng nắm lấy bàn tay của cô bé rồi nói.

"Em ổn chứ? Chị sẽ giúp em thoát ra khỏi nơi này nên em đừng có lo lắng. Em sợ và đói lắm đúng không?"

Vừa dứt lời, cô thấy hai bàn tay mình đang chảy máu. Cô bé… cô bé đang cắn vào tay Ellie. Nhưng cô không cảm thấy đau… con quái vật ấy giờ đây không còn khóc lóc nữa— nó nở một nụ cười quỷ dị và khác người đến mức Ellie thấy lạnh đến sống lưng.

Ngay tức khắc, vị tiến sĩ cùng bảo vệ chạy nhanh đến chiếc lồng để khống chế con quái vật, sốc điện nó. Con quái vật ngất lịm đi, giờ đây mới nhả ra bàn tay của Ellie.

"Ellie, cô còn tỉnh táo không? Chúng tôi cần đưa cô đến phòng y tế gấp, vết thương khá nặng đấy."

"Vâng, tôi ổn. Tôi nghĩ mình cần ở lại đây một lúc đã."

"Thôi được, chờ ở đây và tôi sẽ đi gọi nhân viên y tế ngay. Bảo vệ, hãy để ý tới cô gái này trong lúc tôi đi.", vị tiến sĩ đi về phía cánh cửa rồi ngừng lại, ông nói: "Chúc mừng, giờ cô đã học được bài học đầu tiên rồi đấy."

"Tôi hiểu rồi."

Ellie ngồi một cách trầm ngâm, cô nhìn vào bàn tay rớm máu của mình rồi nhìn về phía quái vật kia, giờ trông nó không khác gì một đứa trẻ đang ngủ cả. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy sợ.

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License