Ra Ngoài Để Ăn Trưa
đánh giá: +1+x

Thử nghiệm #2620-43:

Ngày: 05/29/14

Nội dung: SCP-682. Axit hydrochloric. Không có chất tẩy rửa hoặc nước.

Tổng quan: "Sau trải nghiệm kinh khủng vào ngày hôm qua, tôi đã bỏ cuộc trước viễn cảnh tiếp tục dùng bữa tại cơ sở này. Tuy nhiên, với tư cách là một nhà phê bình ẩm thực chuyên nghiệp, bạn không bao giờ có thể khẳng định rằng mình am hiểu toàn bộ chất lượng của các món ăn và dịch vụ của nhà hàng trừ khi bạn kiểm tra kỹ thực đơn của nhà hàng đó. Bởi vì tôi chưa bao giờ bị đối xử bằng cách phục vụ man rợ như vậy trước ngày hôm qua, huống chi là tại nhà hàng này, tôi thậm chí sẵn sàng ghi lại như một trò đùa khủng khiếp vậy, hoặc các nhân viên đơn giản là mất kiểm soát, không phải do lỗi của những người tốt điều hành doanh nghiệp. Có vẻ như tôi là người duy nhất muốn ăn ở đây; có lẽ bạn có thể gọi nó là một khoản đầu tư chi phí chìm?

"Vấn đề đầu tiên tôi nhận thấy khi đến cơ sở này là khứu giác. Cứ như thể họ đã bỏ một ngàn quả trứng thối vào bên trong vậy. Mặc dù tôi sẽ nhanh chóng tìm ra nguồn gốc của thứ mùi ấy, nhưng tôi chắc chắn sẽ kinh hãi khi nghĩ tới việc dành nhiều thời gian ở bên trong nơi này. Ôi, tôi thật ngu ngốc làm sao khi ấn vào. Một phần trong tôi cần phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra… nhưng như họ nói, sự tò mò đã giết chết người đầu bếp.

"Khi tôi ngồi xuống chiếc bàn đã đặt trước thường lệ của mình, tôi được chào đón bởi một đầu bếp mà bản thân chưa từng thấy ở nơi nào khác, chứ đừng nói là tại đây. Làn da của anh ta được người ta mô tả một cách hào phóng là 'ẩm ướt', ngoại hình cũng 'nhếch nhác' tương tự, và biểu cảm chắc chắn là ác ý rồi. Các độc giả thân mến của tôi, tôi đã rất ngạc nhiên. Việc này không thể chấp nhận được. Ngành dịch vụ đã trở nên như thế này rồi sao?

"Hai chúng tôi đã lúng túng nhìn nhau một lúc. Tôi gần như rời đi rồi đấy. Tuy nhiên, tôi quyết định ở lại, để cung cấp cho tất cả các bạn trải nghiệm càng chi tiết càng tốt. Rốt cuộc, tôi đã đi xa đến mức này. Mặc dù việc rời đi là hợp lý, nhưng với tư cách là một nhà phê bình, tôi vẫn chưa thể cho phép mình ra ngoài được.

"Ồ, thật là một sai lầm.

"'Vậy, đầu bếp thân yêu của tôi ơi… Er, tôi gọi anh ra sao nhỉ? ' Tôi đặt câu hỏi. Có vẻ như cả hai chúng tôi đều không muốn phá vỡ bầu không khí nặng nề này, vậy nên tôi đã nói trước, khiến tôi rất hối hận ngay lập tức.

"'Kẻ thù hận.' Hãy tưởng tượng nghe một cái tên như vậy xem! Thật là lố bịch, bạn có đồng ý vậy không?

"'Được rồi. Vậy thì, thưa Ngài Thù Hận, cho tôi hỏi, khi nào món của tôi sẽ sẵn sàng? Tôi muốn chiêm ngưỡng một … cá nhân chẳng hạn như anh có thể làm gì với tư cách là một đầu bếp nổi tiếng nếu anh phải làm việc tại một nhà hàng… tốt như này.'

"'À… giờ ta hiểu những sinh vật kinh tởm đó đã làm gì với ta, và đây thực sự là gì.' Trước khi bạn bình luận, không, tôi cũng không hiểu ý nghĩa đằng sau việc này. Anh ta dường như cũng không muốn nói rõ thêm. 'Ngươi muốn ăn gì ở đây?'

Tôi chỉ ngạc nhiên rằng trong tất cả những lần đến thăm cơ sở này, chưa một lần tôi tự mình đặt món, trái ngược với tất cả kinh nghiệm trước đây của tôi với tư cách là một nhà phê bình ẩm thực ở các nơi ăn uống khác. Đầu bếp mới hỏi tôi điều này… à, có phải sự thiếu kinh nghiệm khi làm việc tại đây đã nói hộ anh ta không?

"'Chà, nếu anh có một món ăn đặc biệt để phục vụ những người khác ở đây, thì tôi rất sẵn lòng thử xem nó có mùi vị ra sao và khả năng nấu nướng của anh.'

"'Tốt thôi.'

"Thưa độc giả, tôi cầu xin bạn hãy tin vào những gì mình sắp đọc được. Tôi vẫn còn bị sốc sau trải nghiệm này và không biết liệu những gì đã xảy ra có phải là sự thật hay không. Thật là viển vông, tôi đã tận mắt chứng kiến nó, thực như bất cứ thứ gì khác trong thế giới này của chúng ta.

"Đầu bếp mới này tiếp tục chìa cánh tay ra trên bàn của tôi và sau đó, chẳng báo trước điều gì, anh ta chặt nó với một chuyển động nhanh chóng bằng cánh tay còn lại, nơi nó rơi xuống trước mặt tôi. Sau đó, cánh tay ấy mọc lại. Thật quá sốc, tôi đã bị tê liệt trong vòng vài giây ấy."

"'Thế… thế này nghĩa là gì, Ngài Thù Hận? Anh… anh vừa làm cái gì vậy? Tôi phải ăn cái này ư? Cái này có ăn được không? Tôi không biết anh cho tôi là kiểu nhà phê bình nào, nhưng tôi chắc chắn không phải là kiểu người thích mấy trò đùa rẻ tiền với bữa ăn của mình!'

"'Anh gọi món đặc biệt mà,' anh ta lầm bầm. Cái đặc biệt! Cứ tưởng tượng một khóa học tiêu chuẩn do anh ta nấu sẽ trông như thế nào! Có vị như!

"Một bữa ăn thực sự đáng ghê tởm. Đầu bếp là một tên khốn. Không có ý nghĩa gì khi tuyển dụng một người như vậy, bất kể chất lượng thực tế của bữa ăn ra sao. Tôi từ chối quay trở lại cho đến khi anh ta bị sa thải ngay lập tức."


Phụ lục Thẩm vấn 682-JK:

Ts. ██████: Ngươi nghĩ sao về SCP-2620?

SCP-682: Nó đã từ chối lời đề nghị của ta… sau khi đưa ra một yêu cầu vô lý như thế. Nó gần gũi một cách đáng kinh khủng, hơn cả phần lớn các… con côn trùng khác được nuôi nhốt trong phòng giam của mấy người. Nhưng… ta vẫn thích trò chuyện với những sinh vật thấp hèn của ngươi.

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License