SCP-059
rating: +3+x
bluerock1.jpg

Một mẫu SCP-059

blueroom.jpg

Phòng bị nhiễm bởi SCP-059-1

Vật thể #: SCP-059

Phân loại: Keter

Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Một vật mẫu duy nhất của SCP-059 được lưu trữ lại Điểm-11B bên trong một hộp có tấm chắn dát mỏng hạng-Z cấu thành từ uranium, tantalum, thiếc, thép, đồng, và aluminum. Bao quanh hộp quản thúc của SCP-059 là một khu vực có kích cỡ 7 x 7 x 7 m được niêm phong là khu vực Nguy hiểm Sinh học Cấp-4, và được chắn bao quanh bởi 3 cm lớp chì. Khu vực này sẽ được phun hàng ngày bằng dung dịch methyl isothiocyanate nhằm ngăn chặn sự lây nhiễm vượt mức của SCP-059-1.

Nhân sự tiếp cận khu vực bị ảnh hưởng bởi SCP-059 được cảnh báo mặc đồ bảo hộ nguy hiểm sinh học thích hợp, tương đương màn chắn phóng xạ Loại K-59-B. Họ được ở lại khu vực không quá 15 phút, vì việc chắn bức xạ chỉ có hiệu quả một phần.

Các trường hợp nhiễm SCP-059-1 được tìm thấy trong tự nhiên nên được ngăn chặn bằng cách loại bỏ mẫu vật SCP-059, và thiêu hủy tất cả SCP-059-1 được quan sát. Các trường hợp nhiễm rộng dưới lòng đất nên được vô hiệu tốt nhất bằng chất nổ không khí (thermobaric).

Các mẫu vật phụ của SCP-059 không cần thiết cho thí nghiệm, và nên được vận chuyển đến Điểm-11B để thiêu hủy bằng lò hồ quang plasma tại 10,000 độ Kelvin.

Mô tả: SCP-059 là một khoáng chất phóng xạ không rõ nguồn gốc, bề ngoài rất giống với khoáng chất Silit. Một thành phần của SCP-059 được cho là bắt nguồn từ một vũ trụ song song, và chịu trách nhiệm cho các đặc tính dị thường của nó. Ngoài bức xạ alpha, beta, và gamma, các mẫu vật SCP-059 tạo ra một loại bức xạ chưa được biết đến trước đây, dường như là duy nhất bởi vật thể, được chỉ định là 'bức xạ delta'. Bức xạ Delta đi kèm với bức xạ Cherenkov, có thể được thấy như một lớp sáng màu xanh nước biển.

Bức xạ Delta chỉ được quản thúc một phần bởi tấm chắn phóng xạ tiêu chuẩn; kết quả tốt nhất đạt được là sử dụng tấm chắn dát mỏng hạng-Z với một lớp kim loại siêu dày đặc. Việc này làm giảm phạm vi ảnh hưởng của bức xạ delta từ khoảng 20 m xuống còn khoảng 6 m.

Khi một khu vực bị phơi nhiễm bởi bức xạ delta hơn 15 phút, một mẫu vật nấm không xác định (được chỉ định là SCP-059-1) bắt đầu phát triển trên bất kỳ bề mặt tiếp xúc. Loại nấm này không cần dinh dưỡng trung bình nào, nhưng sẽ chết trong vòng 24 giờ sau khi dời nguồn bức xạ delta. SCP-059-1 bản thân là chất phóng xạ, nhưng không phát ra bức xạ delta. Tuy nhiên, nếu một khối lượng hạn định (khoảng ██ kg/m3) của SCP-059-1 phát triển, bức xạ delta từ một nguồn không xác định khác ngoài SCP-059 sẽ xuất hiện trong khu vực, hỗ trợ cho sự phát triển của SCP-059-1. (Độc giả quan tâm có thể trao đổi với Ts. ███████ về các thuyết riêng của ông về ứng suất không-thời gian và hợp nhất các thực tại song song). Trong vòng 18 tiếng, khối lây nhiễm sẽ trở nên trong suốt và biến mất, có lẽ vào vũ trụ là nguồn của bức xạ delta. Quá trình sau đó tiếp tục với việc SCP-059-1 lây sang vật liệu mới.

SCP-059-1 có hại cho cả sinh vật sống và các vật thể vô tri vô giác. Con người (và động vật) bị nhiễm bởi SCP-059-1 trở nên miễn nhiễm với các tác động của phóng xạ ion hóa, nhưng dần dần hợp nhất với SCP-059-1, và cuối cùng có tất cả các mô được thay thế bằng khối nấm. Mặc dù nhìn chung không kịch liệt, họ sẽ cố gắng dụ dỗ cá cá nhân không bị ảnh hưởng tới SCP-059. Sự nhiễm SCP-059-1 có vẽ không lây nhiễm trực tiếp, mà chỉ lây lan khi tiếp xúc với phóng xạ delta. Tuy nhiên, việc tiếp xúc lâu dài với SCP-059-1 chưa được thử nghiệm thỏa đáng để loại trừ việc coi nó là một nguy cơ sinh học (cũng như nguy cơ phóng xạ đã biết).

Các cá nhân bị nhiễm vẫn có khả năng giao tiếp mô tả việc nhìn thấy một thế giới hoàn toàn được bao phủ với SCP-059-1, trong đó phần lớn bề mặt được cấu thành từ SCP-059. Hiện chưa rõ đây là ảo giác hay tầm nhìn vào nguồn của SCP-059. Những người bị nhiễm đại thể hài lòng với tình trạng của họ và thường đề cập đến việc ở trong "ánh sáng xanh của thiên đường."

SCP-059-1 bị tác động bởi hầu hết các thuốc diệt nấm, nhưng sự phát triển mới sẽ tiếp tục chừng nào SCP-059 còn hiện diện. Nhiễm SCP-059-1 giai đoạn đầu ở người có thể được điều trị bằng thuốc griseofulvin, tuy nhiên việc điều trị có khả năng 90% dẫn đến tử vong do nhiễm độc phóng xạ. Những người được điều trị mất khả năng miễn nhiễm với phóng xạ, và sẽ tự hấp thụ một liều gây chết người trước khi điều trị. Không nên thử điều trị ở giai đoạn cuối, vì quá nhiều mô sẽ được biến đổi thành SCP-059-1. [DỮ LIỆU BỊ XÓA]. Phần còn lại của các phương pháp điều trị thấy bại nên được đặt ngoài phạm vi của SCP-059, nếu không [DỮ LIỆU BỊ XÓA].

Các mẫu vật SCP-059 đã được khám phá ở 8 địa điểm dưới lòng đất khác nhau, trong phạm vi 5000 km. Không có mẫu nào nổi bật lên bề ngoài của nó. Các mẫu vật có kích thước từ 1-10 kg, và không phải là phần của hệ thành đá bình thường tại khu vực nơi chúng được tìm thấy.

Phụ lục: Ts. ███████ đã ghi lại và phân tích các mẫu bức xạ phát ra từ cụm SCP-059-1 được quản thúc, và cho là SCP-059-1 có thể có trí khôn và cố gắng giao tiếp thông qua phát ra bức xạ có kiểm soát. Những nỗ lực ban đầu để phân tích "ngôn ngữ" này khám phá ra [DỮ LIỆU BỊ XÓA].

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License