SCP-2191
rating: +2+x

Mã vật thể: SCP-2191

Phân loại: Keter (trước là Euclid)

Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Tổ Chức sẽ duy trì các hoạt động giám sát nhưng mặt khác không can thiệp trực tiếp vào SCP-2191 hoặc các hoạt động nghi lễ của cộng đồng người trong vùng lân cận của Rừng Hoia. Việc thăm dò SCP-2191 bị cấm ngoại trừ sử dụng máy bay không người lái điều khiển từ xa. Đặc vụ của Tổ Chức được chỉ định trong vỏ bọc của kiểm lâm dưới quyền chính phủ Rumani. Trong trường hợp vi phạm quản thúc do SCP-2191 do dân thường hoặc các thế lực thù địch gây ra, biện pháp sử dụng vũ lực gây chết người sẽ được cho phép.

Mô tả: SCP-2191 là một quần thể đền nằm trong khu rừng Hoia rậm rạp của Rumani. Hai tầng đầu tiên của ngôi đền có đặc điểm giống với các tu viện Chính thống Giáo Đông Phương thường thấy tại nơi này. Tuy nhiên điều này bị nghi ngờ là một hành động có chủ ý để ngụy trang bản chất thực sự của SCP-2191. Kiến trúc thuộc Thracian và Dacian được phát hiện ở các tầng dưới của đền và các cổ vật thuộc văn hóa Cucuteni-Trypillian đã được tìm thấy trong hệ thống các đường hầm tại tầng thấp nhất được biết đến của SCP-2191. Các hang động của SCP-2191 có vẻ như không được hình thành tự nhiên và có khả năng đã được xây dựng vào thời kì năm 4800 đến 3000 trước Công nguyên.

SCP-2191 là nơi sinh sống của quần thể sinh vật được phân loại là SCP-2191-1. Các cá thể SCP-2191-1 được coi là có nguồn gốc di truyền từ người nhưng đã trải qua một số đột biến mạnh mẽ. SCP-2191-1 thiếu tất cả các cơ quan nội tạng chính ngoại trừ phổi, tim và thân não. Lớp biểu bì bên ngoài thiếu sắc tố và cho thấy tình trạng giống như sứ bị nứt, có thể liên quan đến hội chứng Harlequin. Các cá thể có ngoại hình lưỡng tính, thiếu hoặc bằng cách nào đó đã loại bỏ các đặc điểm giới tính. Đôi mắt của chúng nằm sâu bên trong và được bao phủ bởi một lớp da, khiến chúng hầu như bị mù nhưng vẫn có thể phản ứng với ánh sáng (biểu hiện ác cảm với ánh sáng có bước sóng > 100 nm). Những đặc điểm khác so với người tinh khôn bao gồm mũi đặc biệt phẳng, hếch và đôi tai hình phễu; cả hai đặc điểm đều được cho là liên quan đến sự phụ thuộc của các cá thể vào khứu giác và thính giác. SCP-2191-1 dường như không giao tiếp qua ngôn ngữ, âm thanh duy nhất được tạo ra là tiếng tặc lưỡi liên tục - được suy đoán là một hình thức định vị bằng tiếng vang.

SCP-2191-1 không thực sự cho thấy sự già đi và lão hóa kể từ khi quản thúc. Nghiên cứu sâu hơn cho thấy sự trao đổi chất chậm bất thường. Các cá thể SCP-2191-1 không được cho là bất tử về mặt sinh học nhưng lại có tỷ lệ hoại tử giảm đáng kể.

SCP-2191-2 đề cập đến một tập thể các sinh vật dạng giun; những sinh vật này khác nhau về kích thước, hình thức và mục đích và được phân loại theo SCP-2191-2A, SCP-2191-2B và SCP-2191-2C. Phân tích SCP-2191-2 cho thấy mối quan hệ với một vài nhóm sinh vật, tổ tiên chung gần nhất của chúng là Người Tinh Khôn. Các nhà nghiên cứu suy đoán rằng SCP-2191-2 không tự tiến hóa nhưng nguồn gốc thực sự của chúng vẫn chưa được biết.

SCP-2191-2A có bề ngoài rất giống với petromyzontiformes (cá mút đá) nhưng có cấu trúc bên trong gần giống với hirudinea (đỉa). Mỗi SCP-2191-1 đều có một cá thể SCP-2191-2A trong bụng của chúng, chủ yếu nằm ở nơi dạ dày và ruột già hoặc ruột non.

SCP-2191-2B là các sinh vật dạng giun sống trong các bức tường của SCP-2191. SCP-2191-2B dường như đã xây một hệ thống rãnh trong các kiến trúc của SCP-2191 khi di chuyển. Những sinh vật có hình dạng mỏng và dài này sẽ xâm nhập vào các lỗ có trên SCP-2191-1 (chủ yếu qua miệng hoặc trực tràng) nhưng dường như không gây hại hoặc khó chịu cho vật chủ của chúng. SCP-2191-2B được cho là sẽ đi phân phối chất dinh dưỡng khắp SCP-2191, được lấy từ những SCP-2191-1 đã đi ăn gần đây.

800px-Nematodes_Morue_poissonerie_Codfish_fish_market.jpg

SCP-2191-2B.

SCP-2191-2C, cũng giống như SCP-2191-2B, sống bên trong các kiến trúc của SCP-2191. Các bộ phận giống như những tua nhỏ của sinh vật được cấu tạo chủ yếu từ các tế bào thần kinh và gắn vào SCP-2191-1 ở đáy cột sống khi không hoạt động, và chỉ khi được kết nối với SCP-2191-2C, SCP-2191-1 mới biểu hiện những hành vi giống với một sinh vật có trí khôn (bao gồm cả tư thế giống với cầu nguyện). SCP-2191-1 được coi là không hoạt động trong khi kết nối với SCP-2191-2C.

Trong trạng thái hoạt động, các cá thể SCP-2191-1 sẽ rời khỏi SCP-2191 và ráo riết săn lùng người sống - bỏ qua động vật không phải người và những thứ đã chết. Các trạng thái hoạt động không xảy ra đồng thời giữa các SCP-2191-1 (mặc dù trạng thái hoạt động thưởng sẽ xảy ra giữa hoàng hôn và bình minh) cũng như không đi săn như một bầy, thay vào đó chúng sẽ phong tỏa khắp khu rừng. Một chất gây tê liệt được sử dụng để vô hiệu hóa nạn nhân của chúng thông qua những gai nhọn có chức năng truyền nọc độc nằm ở phần dưới của cổ tay.

Khi nạn nhân mất khả năng kháng cự, SCP-2191-1 sẽ mở miệng, mở rộng cổ họng và hất hàm lên. SCP-2191-2A sau đó sẽ xuất hiện từ bên trong của SCP-2191-1, bắt đầu quá trình ăn bằng cách cắn tại cổ nạn nhân thông qua một cái miệng giống với cá mút đá. Đầu tiên, SCP-2191-2A sẽ tiêm vào cơ thể nạn nhân các enzyme tiêu hóa, hóa lỏng nội tạng, cơ bắp và xương trước khi tiêu thụ. Quá trình có thể kéo dài bất từ 20 đến 50 phút, tùy thuộc vào kích thước của nạn nhân.

Mặc dù được biết đến với những người dân sống ở vùng lân cận của Rừng Hoia, SCP-2191 không được Tổ chức công nhận là một dị thể cho đến tháng 8 năm 1916, sau sự mất tích không thể giải thích được của 244 thành viên của Lục Quân Đế Quốc Áo-Hung trong Trận Transylvania. Do Chiến tranh thế giới thứ nhất, các hoạt động quản thúc đã không thể thực hiện được cho đến đầu năm 1919. Do không có nguồn dinh dưỡng, các thực thể SCP-2191-1 dường như bước vào trạng thái không hoạt động kể từ tháng 12 năm 1924.

Một số sự cố, xảy ra từ năm 1932 đến 1977, đã dẫn đến việc phát hiện ra SCP-2191-3.

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License