SCP-4036
đánh giá: +8+x

Mã vật thể: SCP-4036

sarkic.png

Quốc kì của SCP-4036.

Phân loại Quản thúc: Keter1

Quy trình Quản thúc Đặc biệt: SCP-4036 sẽ được bao quanh bởi một vành đai an ninh rộng 120.000 km2 được duy trì bởi Hải quân của Tổ Chức phối hợp với lực lượng Gìn giữ Hòa bình của Liên Hợp Quốc để ngăn chặn hoạt động giao thương hoặc các cá thể SCP-4036-1 vào hoặc ra khỏi vành đai. Nếu có vật thể hoặc con người cố gắng xâm nhập vành đai, chúng sẽ bị vô hiệu hóa và thi thể của chúng sẽ được chuyển đến Điểm-004 ở Indonesia.

Nhân sự của tổ chức phải thâm nhập vào các tổ chức chính trị, quân sự, tôn giáo và văn hóa trong SCP-4036. Những đặc vụ này phải thu thập thông tin về công việc nội bộ, các hoạt động tiềm năng chống lại Tổ Chức và phá hoại các hoạt động đó trong SCP-4036. Hoạt động xâm nhập sẽ diễn ra cho đến khi ít nhất 2% dân số SCP-4036 là nhân sự của Tổ Chức hoặc các cá thể SCP-4036-1 trung thành với Tổ Chức.

Trong trường hợp có một chiến dịch quân sự quy mô lớn chống lại Tổ Chức từ SCP-4036, Chiến dịch Black Lily sẽ được triển khai. Chiến dịch Black Lily chỉ được triển khai khi thoả mãn các điều kiện (A) SCP-4036 không còn có thể bị quản thúc nếu không có viễn cảnh tận thế XE-"Vén Màn", (B) các vùng lãnh thổ rộng lớn không được trả lại cho các quốc gia tương ứng và (C) SCP-4036 sẽ đánh bại hoàn toàn lực lượng quân sự của Tổ Chức.

Trước đây, các Tổng thống của SCP-4036 vẫn luôn duy trì một thái độ hòa bình, không có bất kỳ sự thù địch nào đối với Tổ Chức và các chính phủ xung quanh. Tuy nhiên, do bầu không khí chính trị xung quanh Tổ Chức cộng thêm khả năng Tổng thống hiện tại sẽ bị lật đổ trước khi kịp thiết lập một giải pháp lâu dài, các mối quan hệ ngoại giao vẫn được giữ nguyên. Quy trình Quản thúc Đặc biệt vẫn sẽ được duy trì nhằm đối phó với viễn cảnh một Tổng thống hoặc nhóm lập pháp thù địch với Tổ Chức lên cầm quyền.

Mô tả: SCP-4036 là một nhà nước thần quyền theo thể chế cộng hoà đơn nhất nằm trong một quần đảo ở đông nam Polynesia, bán kính 300 km và diện tích 100.000 km2. Công dân của SCP-4036 tự gọi nó là Cộng hòa Adytite của Polynesia. Trong giai đoạn 1857-1862, nó nằm dưới chế độ độc tài của PoI-432 ("Norman Taylor") trước khi ông ta bị ám sát bởi lực lượng do Tổ Chức hậu thuẫn. Trước đó, SCP-4036 là một nhà nước quân phiệt, kết hợp công nghệ thời Cách Mạng Công Nghiệp với ma thuật xác thịt để tạo ra một đội quân thường trực hùng hậu. Đã có lúc SCP-4036 kiểm soát khoảng 30% Polynesia, phần lớn ở những vùng thưa dân cư. Tuy nhiên, những nhà cầm quyền hiện tại của SCP-4036 đã chối bỏ PoI-432 cùng với những tham vọng theo khuynh hướng chủ nghĩa đế quốc của ông ta.

Người dân của SCP-40362 phần lớn có khả năng dị thường, với ước tính của Tổ Chức là từ 50% đến 80% dân số, trong khi của chính phủ trên SCP-4036 là khoảng 64% dân số, do thiếu sự phối hợp giữa hai bên, nên không rõ con số cụ thể của cả nước. Khả năng chủ yếu của các cá thể SCP-4036-1 là thao túng xác thịt.

Quốc giáo của SCP-4036 là Đạo Sarkic, với tuyên bố chính thức rằng tất cả SCP-4036-13 đều là tín đồ Sarkic, nhưng vẫn có những nhóm nhỏ theo Cơ đốc giáo và Hồi giáo trong nước. Mặc dù Hiến Pháp của SCP-4036 cho phép tự do tôn giáo, nhưng những người không theo Đạo Sarkic thường phải thực hiện thờ tự một cách bí mật nhằm tránh bị tẩy chay về kinh tế, chính trị.

Dân cư của SCP-4036 phân bố chủ yếu ở nông thôn, cùng một vài trung tâm đô thị khác. Các đô thị này đã được xây dựng phỏng theo các cấu trúc sinh học thay vì các vật liệu xây dựng tiêu chuẩn như bê tông, cốt thép,… Nền kinh tế của SCP-4036 phụ thuộc vào nông nghiệp, trồng trọt, chăn nuôi và cây thuốc lá. Không thể giao thương với bên ngoài do SCP-4036 đang bị quản thúc. Chính phủ kiểm soát 60% nền kinh tế, trong khi phần còn lại thuộc sở hữu của tư nhân hoặc cộng đồng.

Chính phủ của SCP-4036 được chia thành ba nhánh: hành pháp, lập pháp và tư pháp.

Nhánh lập pháp được chia thành ba viện: Hạ viện, Thượng viện và Hội đồng Karcist. Hạ viện gồm 100 ghế, mỗi ghế đại diện cho 100 người. Thượng viện gồm 10 ghế, mỗi ghế đại diện cho 1000 người. Cả hai viện đều được bầu cử theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu ở mỗi quận. Hội đồng Karcist là một nhóm gồm 20 cá nhân đại diện cho Nhà thờ Cộng hòa, cơ quan quản lý tôn giáo của cả nước mà trong đó tất cả công dân đều là thành viên. Tất cả thành viên của Thượng viện và Hạ viện đều là những cá nhân do chính Hội đồng Karcist lựa chọn. Một dự luật có thể được ban hành theo một trong hai cách sau: (A) được sự đồng ý của 60% Thượng viện và Hạ viện, hoặc (B) được Hội đồng Karcist thông qua với đa số phiếu, ngay cả khi một viện từ chối thông qua.

Nhánh hành pháp gồm Tổng thống (được bầu theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu) và nội các, phục vụ theo nhiệm kỳ 5 năm và không được tái đắc cử. Tất cả vị trí trong nội các phải được Hội đồng Karcist thông qua với đa số phiếu hoặc được sự đồng ý của 60% Thượng viện và Hạ viện. Nhánh tư pháp đứng đầu là Tòa án Tối cao Cộng hòa, gồm sáu Chánh án với nhiệm kì trọn đời. Các Chánh án được bổ nhiệm bởi Tổng thống và phải được đa số nghị viện thông qua.4

Xã hội SCP-4036 là sự pha trộn giữa tín ngưỡng Cựu Sarkic và thế giới quan hiện đại, chủ yếu tập trung vào việc bồi dưỡng lòng yêu nước và tinh thần mộ đạo cho công dân, đồng thời áp dụng những công nghệ hiện đại. Tín ngưỡng của Grand Karcist Ion có một sức ảnh hưởng vô cùng lớn trong công chúng, đi cùng với đó là sự cách tân về công nghệ. Các sản phẩm điện tử và kỹ thuật số được dùng rất phổ biến bởi SCP-4036-1, dù phần lớn chúng đến từ việc buôn lậu. Tuy nhiên, các loại máy móc sinh học vẫn được sử dụng bởi dân chúng, chủ yếu là ở tầng lớp dân nghèo. Máy móc sinh học thường được coi là kém hơn so với công nghệ kỹ thuật số và điện tử, chúng chỉ được sử dụng khi các lựa chọn phi sinh học không có hiệu quả. Thông thường, dân nghèo không có khả năng tự mua đồ tiêu dùng, phải dùng đến đồ tự làm tại nhà5.

presidents.png

PoI-432 (Trái) và PoI-433 (Phải), lần lượt là Tổng thống thứ nhất và thứ hai của SCP-4036.

Mặc dù trong SCP-4036 vẫn có sự phân hoá giai cấp, nhưng mọi cá nhân đều được hưởng chế độ chăm sóc sức khỏe và dinh dưỡng đầy đủ. Dịch vụ y tế được đánh giá vào loại rẻ và tốt nhất trên thế giới. Tuy nhiên, điều này rất có thể là do sự phong phú về khả năng thao túng vật chất sinh học trong cộng đồng dân cư hơn tính ưu việt của chế độ xã hội.

Mọi công dân trên 19 tuổi đều phải thực hiện nghĩa vụ quân sự bắt buộc và phục vụ trong ít nhất 2 năm. Nếu không có nguyện vọng tham gia quân đội thì sẽ phải lao động công ích trong ít nhất 16 tháng. Đa phần các công dân chọn phương án thứ hai.

Chủ nghĩa yêu nước và tinh thần mộ đạo thường được lồng ghép với nhau trong các hoạt động văn hóa của SCP-4036. Như Klavigar Saarn thường được liên tưởng đến Lady Adytum, hiện thân của SCP-4036, một buổi cầu nguyện thường sẽ diễn ra ngay sau lễ chào cờ của SCP-4036. Mọi Tổng thống của SCP-4036 đều thể hiện một niềm tin mạnh mẽ với Đạo Sarkic. Phần lớn SCP-4036-1 tin rằng một cá nhân không thể là công dân của SCP-4036 nếu không theo Đạo Sarkic. Quân đội của SCP-4036 thường sử dụng lá cờ có biểu tượng của Klavigar Orok, Klavigar của chiến tranh và sự thống trị.

Hiện tại, phần lãnh thổ trên 300 hòn đảo khác nhau của SCP-4036 đã được quản thúc và nó cũng không được phép mở rộng ra ngoài vùng biên giới đã được quy định. Vì không có hiệp ước hay thỏa thuận hợp tác chính thức nào được thiết lập giữa Tổ Chức và SCP-4036, nên hai bên cũng không có nỗ lực nào khác để giải quyết tình trạng bế tắc.



Lịch sử

388px-Rufus_King_Civil_War_General_-_Brady-Handy.jpg

Tướng [DỮ LIỆU BỊ XOÁ] Bowe, khoảng 1854.

Tổng quan về SCP-4036: Lịch sử, con người và sự quản thúc của nó

[…]

Tổ Chức lần đầu phát hiện ra SCP-4036 trong khi nó xâm lược Đảo Bắc của New Zealand thuộc Anh. Cùng với đó là các báo cáo về một lực lượng chưa xác định đang tàn phá các đảo nhỏ khác ở đông nam Polynesia. Tuy nhiên, vì không có bằng chứng rõ ràng, nó đã bị bỏ qua.

Trong cuộc xâm lược Đảo Bắc vào tháng 6 năm 1861, toàn bộ hòn đảo đã rơi vào tay SCP-4036 và lực lượng 5000 người của nó chỉ trong một ngày với thương vong 200 người. Sau đó, Tổ Chức đã tuyên bố SCP-4036 là ưu tiên hàng đầu trong khu vực.

[….]

Vào cuối tháng 6, một liên quân quốc tế gồm Tây Ban Nha, Nhật Bản, Hà Lan, Pháp và Anh đã được Tổ Chức tập hợp với mục đích chống lại mối đe dọa này, và với mục đích lớn hơn, bảo vệ quyền lợi về thuộc địa cảu họ trong khu vực.

Cùng với lực lượng tiên phong của Tướng Bowe ở Đảo Nam, New Zealand. Liên quân bắt đầu chiến dịch đẩy lui SCP-4036. Tuy nhiên, bất chấp phải chiến đấu trong môt cuộc chiến tranh quy ước, lực lượng của SCP-4036 vẫn có thể đánh bại nhiều nỗ lực xâm lược của Tổ Chức nhằm thu hồi những lãnh thổ nó đã chinh phục. Nỗ lực tái chiếm Đảo Bắc đã thất bại, với hơn 1.000 thương vong của Liên quân, chủ yếu là lính Nhật và Anh. Tất cả những nỗ lực giành lại các thuộc địa mà SCP-4036 kiểm soát đều thất bại, chủ yếu là do sự thiếu hiểu biết về quân đội của SCP-4036.

[…]

Tuy nhiên, một cá nhân, Ohashi Hachigoro (tức PoI-433), cho biết muốn giúp đỡ. Với tư cách là Phó Tổng thống của SCP-4036 và người phụ trách các vấn đề tôn giáo, ông ta có sự am hiểu về văn hóa của SCP-4036 mà không ai có thể địch lại, kể cả Taylor.

Trong bức thư gửi O5-2, một người bạn của Ohashi trước khi làm việc cho SCP-4036, ông ta đã cung cấp cho Tổ Chức những thông tin gần như không giới hạn về các hoạt động quân sự, chiến thuật, điểm yếu của SCP-4036, và đề nghị cung cấp vũ khí cho các nhóm nổi dậy trong khu vực. Đó là một cơ hội mà Tổ Chức không thể không tận dụng, và điều duy nhất Ohashi muốn là SCP-4036-1 (dân đảo) được bình an vô sự.

Tổ Chức, ở một hòn đảo gần thủ phủ chính của SCP-4036, đã chuyển giao nhiều loại vũ khí cho Ohashi và các nhóm nổi dậy của ông ta.

[…]

Tuy nhiên, nhân tố quyết định nằm ở Trận Đảo Nam.

Trận Đảo Nam bắt đầu vào ngày 13 tháng 10, khi hàng chục con tàu xương được phát hiện ở đường chân trời. Vỏ tàu được làm hoàn toàn từ xương đùi, khiến đại bác gần như không thể xuyên phá. Ngoài ra còn có những đôi mắt người được cấy ghép trên mọi bộ phận của tàu khiến việc lên tàu là điều không thể.

Để chuẩn bị bảo vệ Đảo, Tướng Bowe ra lệnh cho người của mình giữ vững phòng tuyến.

Tuy nhiên, tướng Bowe có một kế hoạch khác. Khi Hội đồng O5 trao quyền hạn cấp 5 cho tướng Bowe, ông đã được tiếp cận các nguồn lực mà một vị tướng bình thường như ông đáng lẽ không được điều động. Một trong số đó là Đội ĐNCĐ Theta-01 ("War Hawks"). Được hình thành trong cuộc Nội chiến của Tổ Chức năm 1814, Theta-01 bao gồm những cá nhân được tuyển từ những Cá nhân đáng lưu tâm, nhân sự dị thường và các dị thể SCP, trong đó họ đã chứng minh được lòng trung thành của họ với Tổ Chức. Trong tình huống khẩn cấp, họ có thể đóng nhiều vai trò như đặc vụ chiến đấu, nhân viên y tế, xóa trí nhớ và gián điệp. Họ là con Át chủ bài của Tổ Chức.

Vì vậy, khi Tướng Bowe ra lệnh cho họ tiêu diệt hạm đội, họ sẵn sàng giúp đỡ. Bằng những quả cầu lửa ma thuật, hạm đội xác thịt đã bị thiêu rụi không chút thương tiếc.

[….]

Vào cuối năm 1861, SCP-4036 bị đẩy lui trên tất cả mặt trận.

Nó gần như đã sụp đổ. Ohashi, nhìn thấy cơ hội mà Trận Đảo Nam tạo ra, đã ra lệnh cho các nhóm nổi dậy của mình chớp thời cơ tấn công Thủ đô.

Trong hai tháng, từ tháng 12 đến tháng 1, Thủ đô đã trở thành đống đổ nát. Thủ đô, với hơn 20.000 dân, chủ yếu là phục vụ cho mục đích quân sự, đã giảm xuống còn 3000 người vào cuối cuộc giao tranh. Tuy nhiên, bất chấp sự tàn phá khủng khiếp đó, Hachigoro vẫn trở thành người chiến thắng, tự tuyên bố mình là Tổng thống của nước Cộng hòa, kêu gọi bầu cử Hạ viện, Thượng viện và Giáo hội.

[…]

Taylor, nhận ra mình không còn gì để mất, đã cố gắng thực hiện một cuộc tấn công cuối cùng vào Thủ đô. Tập hợp được một số người vẫn trung thành với mình, ông ta hành quân đến Thủ đô, ra lệnh cho Hachigoro, đồng đội cũ của mình, đầu hàng và ông ta sẵn sàng tha thứ cho Ohashi nếu ông ta làm vậy.

Ohashi ra lệnh giết hết toàn bộ những kẻ chống đối bên ngoài. Sau đó bắt giữ Taylor và tống ông ta vào một buồng giam riêng chờ ngày xét xử.

Ohashi đã đặt bẫy Taylor.

[…]

Nhờ có đội Theta-01, hầu hết dân cư trong thành phố đã được bình định với thiệt hại được hạn chế ở mức thấp nhất. Liên quân cũng tái chiếm các thuộc địa mà không gặp kháng cự đáng kể. Mọi việc đúng ra là đã quá đủ.
Nhưng không, Tổ Chức không hề muốn quản thúc SCP-4036. Tổ Chức đã hối thúc Liên quân tấn công thẳng vào hòn đảo chính một lần nữa để dứt điểm mối đe doạ này. Tuy nhiên, do không quen thuộc với chính sách của Tổ Chức, cho nên Liên quân vẫn không có một kế hoạch rõ ràng cho một cuộc xâm lược tổng lực lên đảo một lân nữa. Quân đội của họ vẫn chưa có đủ năng lực chiến đấu chống lại quân đội của SCP-4036.

Ohashi cũng không sẵn sàng hợp tác. Ông ta từ chối cho các đại diện của Tổ Chức lên đảo, và ra lệnh cho quân đội của mình bắt giữ tất cả các nhân sự của Tổ Chức dám đặt chân lên đảo. Không có cách nào để xử lý vấn đề này, Tổ Chức đành phải đưa SCP-4036 vào diện quản thúc.

SCP-4036 cho đến giờ vẫn là thất bại lớn nhất của Tổ Chức SCP.


Hiện đại

Sau đây là các đoạn trích từ cuộc phỏng vấn một cá thể SCP-4036-1 vào ngày nay. Những đoạn ghi âm này được ghi lại bởi nhân sự Tổ Chức dưới vỏ bọc của một phóng viên từ Thủ đô của SCP-4036.

"… Ồ vâng, tôi, ừm, vâng, tôi nói tiếng Anh. Tôi không giỏi tiếng Anh lắm, vì nó thường được sử dụng bởi…ờ… những người địa vị cao hơn? Tôi nghĩ đó là cách diễn đạt chính xác nhất. Một lần nữa, tiếng Anh của tôi khá kém , vì vậy tôi xin lỗi vì nếu có từ thiếu chính xác. Vâng, tôi là người Nhật, mặc dù tôi chưa bao giờ đến đất nước đó. Bố tôi đôi khi có kể về nó, nhưng tôi, ừm, đừng, ờ, không biết gì về văn hoá của nó hay bất cứ thứ gì tương tự. Tôi sử dụng tiếng Anh rất ít. Chỉ những người thành phố mới sử dụng nó. Chúng tôi sử dụng ngôn ngữ truyền thống, ngôn ngữ mà tổ tiên chúng tôi sử dụng để giao tiếp với Ion, trước khi chúng ta bị cắt đứt… Ờ? À vâng, khi chúng ta sử dụng kim loại , Đại Pháp Quan Ion đã cắt đứt chúng ta khỏi da thịt của ông ấy. Bây giờ chúng ta chỉ biết lang thang trong bóng tối…"

"Chúng ta không sử dụng những thứ máy móc đó. Chúng tôi chỉ dùng những thứ bằng xương bằng thịt như chúng tôi đã và sẽ luôn sử dụng. Bất cứ khi nào tôi cầm một trong những thứ đó trên tay, tôi cảm thấy da mình bị vấy bẩn, tôi cảm thấy như có một linh hồn đang bóp lấy và lột da của tôi ra, nó thật kinh khủng. Ngay cả việc nói về nó cũng khiến tôi khó chịu. Ồ, vâng, nhiều người nông dân ở đây không sử dụng chúng, nhưng tôi nghĩ đó là do tình hình kinh tế của họ hơn là do tín ngưỡng của họ."

"Nếu có điều gì đó tệ hại ở đây thì đó là các ống cống. Chúng đang sống. Chúng đang phát triển và mở rộng ra bên ngoài, và chúng tôi cần chỉnh nó đi theo đúng hướng, anh thấy đấy. Chúng ta sẽ chặt đứt một vài chi ở chỗ này và chỗ khác. Tất nhiên chúng la hét và ré lên, nhưng chúng cần phải vận chuyển chất thải của chúng ta đi đúng hướng, anh hiểu ý tôi rồi đấy. Nhưng theo tôi đó không phải là phần tệ nhất. Phần tệ nhất là những người vô gia cư bên dưới thành phố. Chúng ta không xử lý đống chi thừa. Những người vô gia cư sẽ ăn chúng, ăn những đường ống chứa đầy chất thải của chúng ta. Tôi không biết tuyệt vọng đến mức nào người ta mới phải ăn đống phân và nước đái trộn lẫn với một mớ thịt bầy nhầy đó. Nhưng đó là biểu hiện rõ nét nhất cho sự khốn cùng ở nơi đây."

"Tổ Chức là tai họa của hành tinh này. Tôi thấy những lời tuyên truyền đó của Tổng thống là vô đạo đức và - có lẽ - là nguy hiểm. Chẳng lẽ ông ta không chịu học lịch sử của chúng ta? Quá khứ của chúng ta? Tôi không biết làm thế nào mà ông ta có thể xây dựng một mối quan hệ như vậy, nó giống như dí b* của anh vào một tổ ong. Anh sẽ cảm thấy phê trong một hoặc hai phút đầu, nhưng sau đó… tôi sẽ để anh tự tưởng tượng. Tôi chỉ thấy khó chịu vì cách mà mọi thứ xoay vần."

"Tổng thống? Tôi, ừm, không quan tâm lắm đến những gì ông ta làm. Xin lỗi, tiếng Anh không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi. Tôi là người Mỹ, tôi nghĩ vậy, nhưng tôi cũng không biết gì nhiều về nó. Tôi biết một ít tiếng Nhật Bản, nhưng tôi sử dụng ngôn ngữ truyền thống, nó mang tôi đến gần hơn với Ion. Tôi nghĩ cư dân thành phố quá quan tâm đến công nghệ và kim loại hơn là Đáng Cứu thế Ion của chúng tôi, nhưng điều đó không phải đến lượt tôi quyết định. Đằng nào thì chúng ta cũng được hấp thụ và trở thành một phần của cơ thể Ngài."

"Tôi không nghĩ những người theo đạo Thiên Chúa và người Hồi giáo không đáng bị đối xử như vậy, nhưng việc họ ở đây là một điều kì quặc. Không phải tự nhiên mà một tôn giáo châu Âu và châu Á lại có mặt trên hòn đảo này. Nó lan rộng và phát triển nhanh chóng, tránh xa tầm mắt của chính phủ đến mức tôi nghĩ đó là mối nguy hiểm cho xã hội của chúng ta. Bây giờ, tôi vẫn không nghĩ họ đáng bị như vậy, nhưng họ có thực sự nên ngạc nhiên về những gì đang xảy ra không? Họ không được kiểm soát và quá ngông cuồng với nền văn hóa của chúng ta - dù sao thì chúng ta cũng là một Thánh quốc, được thành lập dựa trên niềm tin và mong muốn của Ion, không phải của Giêsu hay Mohammed. Không, không, không bạo lực, tôi ghê tởm bạo lực, tôi chỉ muốn thanh tẩy đất nước một cách hòa bình, đó là tất cả."

"… Tôi đã từng đi vào rừng một lần. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm của họ, tiếng la hét của họ. Tôi cầm súng lên và đi bộ. Tôi đang chuẩn bị chiến với một hoặc hai, chứ không phải một tá người đeo những sợi gân to làm từ thịt trên người. Họ đang đeo biểu tượng của một lãnh chúa gần đó, vì vậy tôi bỏ chạy, rồi rơi xuống một cái hố. Tôi rơi ngay vào một đống xác người. Nhiều, rất nhiều cái xác. Hàng chục, thậm chí hàng trăm. Tất cả đều ở trong trạng thái phân huỷ khác nhau, những con giun thì bò quanh mắt và những con giòi thì đục lỗ trên mặt và cổ họng và có chúa biết còn ở đâu nữa."

"Tiếng ngã của tôi đã thu hút chúng. Tôi nắm chặt khẩu súng ngắn và nấp dưới đống xác, cầu nguyện Ion tha thứ và bảo vệ tôi khỏi những con quái vật man rợ này. Chúng thì thầm bằng ngôn ngữ truyền thống. Một tên chọc vào xác cô gái mà tôi đang nằm dưới. Tôi có thể ngửi thấy mùi thối rữa của cô ấy. Đôi mắt cô ấy không còn ở đó nữa, chỉ còn lại những cái lỗ sâu hoắm mà trong đó từng chứa đựng tình người. Đó có thể là mẹ, em gái , hay vợ của ai đó.

"Tôi lén nhìn ra ngoài và thấy chúng cầm vũ khí bằng xác thịt, những sợi gân đỏ đen lộ ra sau lưng, để lộ xương và nội tạng của chúng và mọi thứ khác. Tôi nhắm vào lưng một tên, hy vọng có thể bắn trúng tim hoặc các cơ quan quan trọng khác. Tôi đã nhắm và bắn, thổi bay không chỉ não mà còn cả tim và xương của hắn. Tôi chạy càng xa càng tốt, thỉnh thoảng bắn trả lại để cảnh cáo. Vũ khí của chúng thích hợp cho cận chiến, nhưng không hiệu quả ở phạm vi xa hơn. Tôi đã chạy một mạch về nhà và không dám ra ngoài cho đến sáng hôm sau. Tôi đã đi ngủ với một khẩu súng ngắn để ở bên.

"Tôi báo cảnh sát vào ngày hôm sau và nhờ họ kiểm tra cái hố."

"Tất cả mọi người trong hố đều là tín đồ Thiên Chúa giáo và Hồi giáo."

"Tổ Chức là người bảo vệ chúng ta cũng như kẻ nô dịch chúng ta. Nó bảo vệ biên giới của chúng ta nhưng đồng thời giam hãm chúng ta trong cái biên giới đó. Quân đội của chúng ta tồn tại không phải để để bảo vệ đất nước khỏi các quốc gia khác, mà là từ một cơ quan quốc tế có ý định hủy diệt chúng ta. Tôi từng nghe về những nỗ lực để bắt liên lạc với gee-oh-sea (GOC) hay gee-arr-you (GoI) nhưng vô ích. Tôi tự hỏi liệu mình có bao giờ được gặp lại quê hương Nhật Bản hay không, nhưng tôi không bao giờ nghĩ nó sẽ thành sự thật."

"Cuộc chiến của chúng ta với Tổ Chức không chỉ là cuộc chiến ý thức hệ giữa độc lập và áp bức, mà còn là cuộc chiến giữa khoa học và tôn giáo. Anh thấy đấy, cũng như Giáo hội của chúng ta, tôi tin rằng Tổ Chức không chỉ là một lực lượng vật chất mà còn đại diện cho tinh thần. Tổ Chức là lực lượng tìm cách kiềm chế vị Thần của chúng ta, bản chất của chúng ta. Họ muốn ngăn chặn tôn giáo của chúng ta, giữ cho nó không lan rộng ra toàn thế giới. Nếu chúng ta có thể tiêu diệt lực lượng đó, chúng ta sẽ chiến thắng cuộc chiến."

"Đôi khi tôi lo rằng người dân của chúng ta quá tập trung vào trận chiến sắp tới với Tổ Chức. Vùng nông thôn chỉ mong muốn hòa bình và tự do tôn giáo, trong khi các thành phố lại tìm kiếm các sản phẩm bên ngoài như điện thoại, internet và các thiết bị công nghệ khác. Tổ Chức là một mối đe dọa đối với tôn giáo và khả năng kết nối với bên ngoài của họ. Tôi đã ở trong quân đội trong hai năm, và tôi rút ra một kết luận, dù chúng ta có muốn hay không, chiến tranh sẽ xảy ra, đất nước của chúng ta sẽ bùng cháy, tôi có thể đảm bảo với anh về điều đó."

"Đôi khi tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại ở đây. Tất nhiên, tôi biết làm thế nào mà chúng ta ở đây, nhưng tôi không biết tại sao chúng ta lại ở đây. Chúng ta chỉ đang cố gắng duy trì thử nghiệm mà người sáng lập của chúng ta làm nhiều năm trước? Hay vì Tổng thống thứ hai muốn vậy? Hay chúng ta đang cố gắng tồn tại trước các sự áp bức của Tổ Chức? Tôi không biết. Ít nhất thì tôi biết chúng ta là gì. Kẻ thù của Tổ Chức. Và điều đó đoàn kết chúng ta với nhau. Nhưng trong bao lâu nữa? Tôi không biết."





Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License