SCP-5699
rating: +2+x
Mã vật thể: 5699
Cấp 2
Phân loại Quản thúc:
esoteric
Phân loại Bổ sung:
cernunnos
Phân loại Quy mô:
ekhi
Phân loại Ảnh hưởng:
notice

MeshesOfTheAfternoon.jpg

Một bức ảnh không rõ thời gian chụp miêu tả SCP-5599, có khả năng được chụp vào thời chiến.


Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Như một cách thích hợp, việc quản thúc hoàn toàn SCP-5699 yêu cầu sử dụng việc bắt giữ hàng loạt các cá nhân bị ảnh hưởng, đóng cửa các khu đô thị lớn và áp dụng rộng rãi Thuốc lú Hạng-A, việc quản thúc SCP-5699 đã bị trì hoãn vô thời hạn. Vì SCP-5699 thường ảnh hưởng đến các cá nhân đang trải qua chấn thương và sự bất ổn định cảm xúc, các chuyên gia quản thúc được chỉ định với SCP-5699 đã ghi chú với các nhân chứng rằng coi SCP-5699 là một ảo giác hoặc một giai đoạn hôn mê kéo dài. Do đó, hội đồng O5 đã quyết định rằng SCP-5699 không yêu cầu sự quản thúc có hoạt động.

Mô tả: SCP-5699 là một dị thể linh hồn cấp trắng1 hoặc nhóm các thực thể giống như một hình nhân trùm đầu với một khung kính phản chiếu được đặt ở vị trí đầu.

SCP-5699 tự xuất hiện đối với các cá nhân đang trải qua rối loạn cảm xúc đáng kể, với tỷ lệ xuất hiện tăng lên nếu một cá nhân đang có ý định hoặc cố gắng tự tử. Khi đến gần một cá nhân bị ảnh hưởng, SCP-5699 sẽ âm thầm quan sát đối tượng trong khoảng thời gian năm phút, rồi biến mất. Sau khi SCP-5699 biến mất, một thông điệp được viết trên sương của một chiếc gương hoặc bề mặt phản chiếu khác ở khu vực lân cận của đối tượng sẽ xuất hiện. Thông điệp được viết thường thể hiện cảm xúc hoặc trải nghiệm tích cực trong cuộc đời của đối tượng. Một trình bày ngắn gọn của các thông điệp được thu thập ghi lại dưới đây.

Ba đã nắm tay con khi con nói lời tạm biệt với cô ấy và đưa con về nhà, che mắt con khỏi những người mẹ mới. Ba ở lại với con. Ba thậm chí đã không nghĩ đến việc rời bỏ con.

Người phụ nữ già nhỏ bé trong bệnh viện ngồi bên khuôn cửa sổ, hét lên với hư không bên ngoài, đã được bàn tay của cô an ủi. Đó không phải là cháu gái của bà ấy, cô ấy đã không ở đó, cả trong bệnh viện và trong cuộc đời. Nhưng cô thì có. Cô đứng bên cạnh bà ấy, nhẹ nhàng nắm tay bà.

Mẹ mua cho con một chiếc váy và giúp con buộc dây đai. Mẹ nói với con rằng con đẹp và đáng mến, và cô bé trong con cuối cùng cũng được giải thoát.

Cốc trà lúc đó lạnh. Quá nhiều đường và kem. Túi trà đã rách làm đôi, để lại lá trà ở đáy cốc. Còn nửa đã bị đổ trên giường. Nhưng cháu đã mang nó cho ông khi ông bị bệnh, và run rẩy.

Bạn nói với tôi rằng bạn tin vào tôi.

Người đàn ông gầy gò, người mà sẽ nằm bên đống rác gần quán rượu, người sẽ nghỉ ngơi và ngủ bên bức tường gạch, được ông cho ăn. Tất nhiên ông không nấu bất cứ thứ gì, nhưng ông đã mua súp bằng tiền túi của mình.

Chị đã cho em con búp bê yêu dấu của chị.

Với anh, buổi dạ hội bớt cô đơn.

Anh đã ôm tôi khi không ai muốn - Anh không biết rằng nó không truyền nhiễm, chỉ qua máu thôi- Và ngay cả khi anh biết, bạn vẫn sẽ cho tôi thấy lòng tốt của anh.

Những chú chim trong công viên được ăn no, sau một mùa đông dài lạnh lẽo.

Em nắm tay anh và xoa má anh khi màn hình đi lên và xuống. Em nắm chặt tay anh, giữ lấy chiếc nhẫn cưới của anh khi tiếng bíp lớn lên và nhẹ nhàng vuốt ve tay anh, khi tiếng bíp trở nên im lặng.

Addendum No. 1: Thông điệp sau đây được phát hiện trên gương nhà tắm Ts. Ronald Pearson2:

Anh để tôi tự do khỏi phòng giam,
Anh để tôi lang thang và lan tỏa tình yêu 
Anh đã giúp tôi.
Anh đã làm mọi thứ mà tên và nơi anh sẽ chùn bước
Để tôi được tự do.
Tôi sẽ không quên điều đó.
Anh được yêu thương, bởi tôi.
Đừng quên điều đó.

Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License