Kính Màu

Kính Màu
Bởi AuthorAuthor
Đăng vào 24 Sep 2022 16:01
/* source: http://ah-sandbox.wikidot.com/component:collapsible-sidebar-x1 */
 
#top-bar .open-menu a {
        position: fixed;
        top: 0.5em;
        left: 0.5em;
        z-index: 5;
        font-family: 'Nanum Gothic', san-serif;
        font-size: 30px;
        font-weight: 700;
        width: 30px;
        height: 30px;
        line-height: 0.9em;
        text-align: center;
        border: 0.2em solid #888;
        background-color: #fff;
        border-radius: 3em;
        color: #888;
}
 
@media (min-width: 768px) {
 
    .mobile-top-bar {
        display: block;
    }
 
    .mobile-top-bar li {
        display: none;
    }
 
    #main-content {
        max-width: 708px;
        margin: 0 auto;
        padding: 0;
        transition: max-width 0.2s ease-in-out;
    }
 
    #side-bar {
        display: block!important;
        position: fixed;
        top: 0;
        left: -19em;
        width: 17em;
        height: 100%;
        overflow-y: auto;
        z-index: 10;
        padding: 0.3em 0.675em;
        background-color: rgba(0,0,0,0.1);
        transition: left 0.5s ease-in-out;
    }
 
    #side-bar:target {
        display: block;
        left: 0;
        width: 17em;
        margin: 0;
        z-index: 10;
    }
 
    #side-bar:target .close-menu {
        display: block;
        position: fixed;
        width: 100%;
        height: 100%;
        top: 0;
        left: 0;
        z-index: -1;
    }
 
    #top-bar .open-menu a:hover {
        text-decoration: none;
    }
 
    .close-menu {
        margin-left: 19em;
        opacity: 0;
    }
}

Kính Màu
Tác giả Fish^12Fish^12
Dịch bởi HatsuJourvernHatsuJourvern
Đăng vào 24 Sep 2022 16:01
  • đánh giá: +5+x


glass.png

"Tin tốt đây, hỡi người lạ."

Một người đàn ông như xác ướp, quấn lên mình mảnh vải mục nát của chiếc áo choàng y sĩ nói với ông Filia. Sự im lặng đột ngột vị phá vỡ khiến ông giật mình, ông thủ thế với lấy thanh gươm, nhưng đã ngưng lại ngay sau đó.

Có vẻ người kia đã gục xuống một băng ghế, tư thế trông không khác gì người chết. Mắt hắn bóng kính, tái nhợt khủng khiếp, nom như búp bê. Lão teo tóp cả đi, làm da lão vừa chảy xệ vừa bọc chặt vào xương, trông như tấm ga trải giường được phơi trên dây treo quần áo. Lão trông thuyết phục, nên ông Filia chỉ đơn giản là bước qua lão.

"Thích không?"

Ông Filia ngoái nhìn lên cửa sổ kính màu, sự xa hoa của nó gần như đem về cảm giác khó chịu. Thời gian như trôi chậm lại khi ông nhớ lại thời giờ ông đã dành ra cho nó, tác phẩm này hẳn đã che giấu đi vô số sinh mệnh. Ông gật đầu.

"Tốt. Tốt lắm."

Giọng lão khàn đặc, rung rung trong lồng ngực đang có căn bệnh đáng ngại. Đột nhiên, lão ho sặc sụa, đờm dính máu phọt ra. Tay siết chặt lồng ngực, lão thở mạnh như thể đây là hơi thở cuối cùng, tay lão tuyệt vọng nắm chặt.

Đầu lão gục xuống, người lão nghiêng sang một bên. Vai lão đập xuống đất, tiếng xương rỗng nứt khi đập vào nền đã vang vọng song hành với sự im lặng tới nghẹt thở.

Lần này, lão đã thực sự ra đi.


death.png

Việc của ông Filia lần theo cái chết.

Điều ấy đã dẫn ông tới tận cùng thế giới, nơi tro bụi phủ dày cộp lên những thành tựu của nhân loại. Nơi mà trái đất đã lấy lại con đường, mùi nấm mốc nổi lên với um tùm cây cối. Nơi có khách vãng lai, song lại không có thương gia nào cả.

Hôm nay là một ngày lặng tiếng. Ông đã nhận ra nhà thờ đã hạ cố tới hoà bình a quiet day. Sự buồn chán của những chuyến đi nhường chỗ cho giáo điều, ông bắt đầu thấy được kí ức về ngày thánh lễ Chúa Nhật, người người sếp chắp tay xếp thành hàng, giọng ca từ dàn hợp xướng con trẻ kêu vang, được dẫn dắt nhờ một vị linh mục khắc kỉ.

Ông thầm nghĩ. Chết ở nhà thờ là tốt lắm rồi.

Đương nhiên rồi, ông vẫn còn viễn phải làm. Chúng ta không thể cứ dựa dẫm mãi vào Thần Linh mà để ngài quán xuyến mọi việc của ta. Chúng ta phải kiếm tiền, kiếm đồ ăn, dù Ngài có toàn năng đến thế nào. Ông Filia phải chuẩn bị cho cái xác.

Ông Filia lôi ra một lọ nhỏ, có chứa hỗn hợp bạc, nước thánh và các loại kim loại được chọn lọc ra. Lần đầu pha chế thứ này, ông vẫn thấy lo, không biết cái thứ tiện quá đỗi này sẽ hiểu quả không nữa. Theo thử nghiệm tách một mảnh da ma cà rồng, thiêu cháy lông người sói,. Ông đã mừng quýnh lên vì kết quả.

Ông cẩn thận đặt cân chiếc lọ lên hộp sọ lão, nhắm nhỏ chất lỏng vào vết lõm có thể đọng vào. Giọt thuốc ngấm vào da thịt lão, chỉ để lại một chút muối. Không phản ứng. Tuyệt, vị này là con người. Ông tự hỏi làm sao lão lại có thể đơn độc sinh tồn lâu đến thế.

Kìm nén sự khó chịu lại, ông nhấc cái xác lên và thấy nó nhẹ đến lạ, dấu hiệu của bệnh tật và suy dinh dưỡng. Ông mang cái xác đến Bệ thờ Chúa tể. Thần linh biết bổn phận của ta là gì, và điều này chỉ là đang muốn giúp đỡ anh em đồng loại.

Người này làm sao mà chết?


truth.png

Con dao lễ lướt qua xương ức, kéo tách lớp da, để cơ thể mở toang hoác như đóa hoa nở rộ. Tự tin, ấy là chìa khóa cho công việc khám nghiệm tử thi này, ông Filia đã quá quen với việc bóc tách ấy rồi. Nhìn vào lồng ngực lõa lồ, ông nắm chặt những khúc xương lớn nhất mà bóp vào, khiến tủy giòn gãy vụn. Ông lôi khúc xương ra khỏi thi thể, một mạng lưới xương mắt cáo học.

Đầu tiên, phổi.

Đen. Teo. Trắng bệch.

Hậu quả của làm mỏ lâu ngày. Khá bất ngờ, nhất là với vóc dáng hiện tại của lão. Có lẽ việc hít phải quá nhiều than đã khiến sự sống lão suy tàn. Đáng ngờ thật, thợ mỏ đâu mấy ai dính phải tình trạng này đâu. Đa số mọi người sẽ chết vì kiệt sức, bị bụi than thiêu cháy, hoặc thi thoảng là mấy con quái vật đang yên ngủ trong đó.

Tay.

Ngoài khóe mắt, ông cảm thấy có sự mềm mại khác biệt. Tay lão già mềm, không có dấu vết chai sạn, thật kì lạ, nhất là khi lão từng là thợ mỏ. Ông chạm vào lòng bàn tay lão, không có vân tay. Da lão như giấy nhám, phẳng lì, không có đặc điểm nào y như tấm bảng trống trơn.

Thú vị thât. Tại sao?

Theo bản năng, ông nhéo lớp da và ngửi những thứ chất còn sót lại, ông kết nối nó với kí ức. Mùi này khá giống chất khử trùng.


glass2.png

Đúng như ông nghi. Một tấm vải nỉ từ da cừu. Nước ấm trong chiếc bình làm từ đồng thau. Dầu thơm và nhiều loại thảo mộc quý. Một chiếc bồn gỗ, được giấu ở góc nhà thờ, bên dưới bộ giàn giáo.

Lão đã lau gọn cửa sổ kính màu ở đây.

Bất chấp việc nơi nào bị giẫm đạp ra sao, lão vẫn chưa ngừng lại, lão vẫn cẩn thận tháo rời từng ô cửa sổ, nâng niu sửa chữa để không làm hỏng phần kính. Thật là ngu xuẩn khi đã ngu ngờ lão, chỉ là lão muốn kiếm được quyền để về đoàn tụ với Chúa thôi. Mà có khi, ấy còn chẳng phải động cơ của lão ngya từ đầu.

Ông Filia thầm mong rằng nó chỉ đơn giản là điều lão muốn làm.

Sau khi chôn cất và lập tấm bia, ông Filia chiêm ngưỡng nhà thờ lần cuối, trong lòng kính phục với ô cửa sổ kính màu, rồi ông tiến về phía tây, nơi mặt trăng lặn xuống.

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Ghi nhận Đóng góp – Chia sẻ với Điều kiện Như nhau 3.0 (CC BY-SA 3.0)