Chiến Binh Và Con Rồng


đánh giá: +2+x

Able thản nhiên bước về phía con quái vật khổng lồ, không chút lo sợ, vênh váo và nhe răng cười. Một thanh kiếm khổng lồ được giữ cố định trên một bên vai của anh, những bánh răng và lưỡi cưa bao phủ bề mặt của nó xoay một cách ồn ào, trong khi những lưỡi dao nhỏ tạo nên phần lưỡi lởm chởm của nó chạy qua phần rìa thật nhẹ nhàng, phát ra tiếng rên như của loài mèo. Con thú trước mặt anh là một khối đá trong khung cảnh thưa thớt, một tượng đài hủy diệt, những làn sóng thù hận và phẫn nộ tỏa ra từ khung hình của nó, sánh ngang với ham muốn đổ máu của Able.

Nó chỉ đứng đó, một khối thịt được bọc nhiều lớp vảy, đôi mắt đen nhỏ trong hộp sọ khổng lồ của nó như những cái lỗ nhìn vào vực thẳm trên những chiếc răng nanh răng cưa dày, trơn bóng với nước dãi. Trong khi anh đến gần nó, nó vẫn liên tục biến đổi, mô thịt của nó cong lên, các tấm vảy và giáp ngày càng dày hơn, các gò cơ, gân và xương trượt lên nhau không ngừng nhằm hóa thành một thứ gì đó sẽ chống chịu được đối thủ sắp tới này.

Quả thật, đây là một vị Chúa của sự hủy diệt, một sinh vật đại diện cho sự hủy diệt nguyên thủy của tạo hóa. Thật khó để anh kìm được sự hứng thú của mình. Sau ngần ấy thời gian này, sau nhiều thế kỷ chờ đợi, anh thực sự sẽ gặp được một con thú có thể chịu được cơn khát máu của anh. Có lẽ.

Anh bước đi cho đến khi chỉ còn cách cái bóng khổng lồ của nó vài bước chân, và, sau một lúc để thưởng thức sự mong đợi kỳ diệu mà mình đang cảm thấy, anh lên tiếng.

"Ta đã nghe những câu chuyện về những sinh vật như ngươi. Những con thú hùng vĩ có vảy và thịt, móng vuốt và răng nanh, một thế lực trong chiến trận còn đáng sợ hơn trí óc phi thường ẩn sau đôi mắt thú tính đó. Chúng nói rằng đồng loại của ngươi đã từng cai trị Trái Đất trên những núi kho báu khổng lồ, tàn sát và ăn thịt tất cả những kẻ phật lòng ngươi. Nhưng ngươi đã bị đánh bật khỏi ngai vàng của mình, bởi những chiến binh vĩ đại không còn trên thế gian này nữa, cho đến khi không còn nữa, và ngươi chỉ còn là huyền thoại," anh thì thầm.

"Ngay cả ta cũng đã nghĩ ngươi chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích, thế nhưng, ngươi đang đứng trước mặt ta, một con rồng…"

Có một sự rung động từ con thú, và miệng của nó bắt đầu di chuyển, từ từ mở ra, như một bức tượng đột nhiên sống lại.

"Thảm hại…" Nó càu nhàu, giọng nói trầm và nặng nề, giống như một ngọn núi sụp đổ hàng ngàn lần.

"Một con rồng? Đúng là tên xác thối khờ khạo. Ngươi chẳng hiểu gì cả, như một con chó săn được huấn luyện."

Lúc này, sắc mặt của Able tối sầm lại, và âm thanh của thanh kiếm trên vai anh bắt đầu vang lên khi lưỡi kiếm xoay nhanh hơn bao giờ hết.

"….Hả?" anh chậm rãi nói bằng một giọng trầm chứa cơn thịnh nộ không kiềm chế được.

"Đó là bản chất của ngươi, phải không? Một con chó được huấn luyện và hóa tật nguyền, kiềm hãm bằng cái vòng cổ đó," nó thì thầm, chỉ về chiếc vòng kim loại dày quanh vai và cổ anh.

"Đó là lựa chọn của ta," anh trả lời cứng nhắc, vẻ cau có hiện trên mặt.

"Dẫu có là gì đi nữa, ngươi vẫn là một con chó của bọn chúng. Sự khác biệt duy nhất là ngươi ăn từ chính tay chúng, chứ không phải từ một cái bát," vẻ chế nhạo gần như hiện trên trên khuôn mặt quái quỷ của nó.

Khuôn mặt của Able giật giật, và anh siết chặt tay cầm vũ khí của mình, những lưỡi dao chạy dọc phần rìa giờ tăng tốc lên, cất lên một tiếng rít vô hồn.

"Ít nhất ta có thể chọn định mệnh của mình," anh gầm lên giận dữ, vung mạnh thanh kiếm của mình xuống đầu con thú như cơn thịnh nộ toàn năng của một vị thần thô bạo.

Nhưng….

Con thú này phản ứng theo cách mà Able chưa từng thấy trước đây trong hàng nghìn năm chiến đấu của mình.

Nó húc đầu vào vũ khí. Phần trên cùng của hộp sọ và vỏ của nó vỡ thành những mảnh vỡ cồng kềnh, mắt nó lồi ra khi bên trong hộp sọ của nó bị nghiền nát. Một trong hai mắt của nó vỡ òa với một tiếng nổ ướt át, và những dòng chất lỏng đặc, nhớt phun ra từ miệng nó, những khối thịt và mô trào ra như một đài phun máu.

Nhưng khi nó húc đầu lưỡi kiếm, Able bị lực đẩy của nó làm mất thăng bằng, tự động lùi bước, khiến dạ dày của anh ta sơ hở. Trong khoảnh khắc không kịp tự vệ đó, tầm mắt của anh tràn ngập nắm đấm khổng lồ của con quái vật, một khối xương lớn như tảng đá, đập vào anh với sức mạnh của một cơn bão và hất thanh kiếm khỏi tay mình. Anh bị hất ra xa hơn mười mét như một con búp bê, phá hủy vô số chướng ngại vật sau anh. Cơ thể anh trượt mạnh xuống đất, xé nát tấm vải và phần da trên lưng, cho đến khi anh dừng lại đột ngột, nửa người kẹt trong một tảng đá lớn.

Anh khập khiễng đứng đó, những dòng máu tuôn ra từ mắt, mũi, miệng và tai, khuôn mặt chùng xuống trong một biểu hiện kinh ngạc sững sờ.

Và rồi anh cười. Một tiếng cười lớn và dài, nhe hàm răng nhọn của mình trong một nụ cười đẫm máu như vừa xong một bữa ăn khủng khiếp.

Anh nói bằng một ngôn ngữ đã chết từ lâu, nhưng ý nghĩa của chúng rất rõ ràng. Anh đang đưa ra một thách thức.

Nhưng trước sự ngạc nhiên của anh, con thằn lằn trông như đang co giật. Nó liên tục hít sâu qua lỗ mũi, toàn thân nó căng phồng lên, và tiêu thụ phần nội tạng ướt sũng dính bụi thật nhanh, móng vuốt khổng lồ của nó lác đác trên mặt đất, và nhét những cục đất quanh nó vào họng.

Và rồi một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra. Vết thương bẻ cong hộp sọ của con thú trông như quả cà chua chín nẫu bắt đầu hồi phục, đầu của con thú trở lại hình dạng ban đầu, các tấm vảy oằn mình và rụng xuống để được tiêu thụ lại, để lộ một lớp giáp lưng ướt sáng bóng mọc bên dưới lớp cũ, thậm chí còn dày hơn.

"Định Mệnh? Ngươi biết gì về Định Mệnh? Định Mệnh là sự sống, còn ngươi… Ngươi và tất cả bọn chúng đều là cái chết," con thú gầm lên, bắt đầu lao về phía anh.

Lúc này, Able cười khúc khích.

"Ừ, ta không thể tranh luận về cái đó được," anh đáp một cách vui vẻ, kéo một cây chùy khổng lồ ra khỏi bóng tối của chiếc áo choàng rách của mình, tay cầm của nó dài hơn sáu feet, đầu của nó được phủ đầy gai, và rít lên khi chúng xoay tròn trong một ma trận phức tạp của tử thần.

Con thú nhanh chóng lao về phía anh, bước chân dũng mãnh của nó khiến mặt đất rung chuyển, những cục đất bị hất tung lên với mỗi bước, mang theo sức mạnh không thể né tránh của một trận tuyết lở.

Able lùi lại, đứng sang một bên, đưa hai tay ra sau và vùi chân xuống đất. Anh quay về phía thảm họa sắp ập đến, vung vũ khí của mình một cách nhàn nhã nhưng chính xác.

Và rồi, khi con thú đã đến chỗ anh, với một cú vung, thời gian dường như dừng lại, vũ khí của anh một lần nữa va chạm với đầu của nó. Có một tiếng đứt gãy chói tai khi đầu của nó lại bị nghiền nát, văng thành từng mảnh, cột sống của nó bị ép vào, con quái vật trở nên ngắn hơn rõ rệt khi lực bất khả kháng giúp nó tiến lên va chạm phải vật không thể bị lay chuyển.

Sự hỗn loạn được khuấy động bởi hai thế lực khổng lồ đối mặt nhau đã hất con bò sát ra xa vài chục mét, quay tròn như một tên lửa bị chệch hướng, các mẩu thịt văng khỏi người nó. Nó đâm xuống đất với một tiếng nổ, các mẩu thịt và mảnh vỡ của con thú rải rác cảnh quan xung quanh miệng hố như những hạt mưa trong những cơn mưa rào buổi xuân.

Able nghiêng cổ, mặc kệ dòng máu đang chảy xuống ở vết thương sâu ở chân, hoặc ba vết dọc theo ngực khi đối thủ chém vào khi anh vung tay. Thay vào đó, anh thản nhiên ném cái chùy bị bẻ cong, nắn vai vào khớp với một cú nhún vai lúng túng, và bắt đầu gắn lại khuỷu tay bị gãy của mình.

Con thú tự ngồi dậy, ăn mọi thứ quanh nó, khiến nó nặng hơn, lớn hơn và trông giống như một tảng đá hơn. Nó rũ bỏ lượng máu thừa từ người nó như một con chó, những giọt chất lỏng đen đặc bắn tung tóe trên mặt đất quanh nó, và bắt đầu bò ra khỏi miệng hố.

Nó lảo đảo trên miệng của khe nứt mà nó đã để lại, trước khi được chào đón bằng một vòng chakram lớn ghim thẳng vào da thịt nó và tiến vào sâu hơn khi phần lưỡi cưa mặt ngoài quay và đẩy nó vào vết thương. Vài chiếc tiếp theo bay khỏi tay Able khi anh vừa lôi chúng ra khỏi bóng tối, vừa chạy về phía đối thủ của mình.

Anh nhảy lên không trung, lôi một chiếc rìu khổng lồ từ các nếp gấp của áo choàng, và vung xuống đối thủ của mình như một quả bom.

Nó lắc người khỏi đòn đánh như một con ngựa đuổi ruồi, cố quật ngã Able bằng móng vuốt khổng lồ của nó. Anh né và len lỏi quanh nắm đấm của nó, cắm vài cái dao găm như mũi khoan vào lớp da dày của nó, để chúng xé rách da thịt của nó. Mỗi khi một đòn của con thú sắp chạm vào người, anh sẽ kéo mình sang một bên bằng cách nắm vào một con dao trong tầm tay.

Tuy nhiên, con thú này không có dấu hiệu mệt mỏi sau các đòn đánh hay thậm chí là cảm thấy đau đớn. Nó đơn độc trong cuộc tấn công của mình, chỉ có một mục đích trong tầm nhìn.

GIẾT.

Đột nhiên, một móng vuốt đã bắt được vai Able, khiến anh vấp ngã. Anh được thưởng bằng một đấm khác vào ruột, ghim chặt anh xuống đất. Con thú nhấc móng vuốt kia lên để giáng đòn kết liễu, một chiếc rìu đao phủ giơ lên một cách khó coi, sau đó vung xuống trong chớp sáng và bóng tối.

Nó giơ vuốt lên lần nữa để nghiền nát phần còn lại của Able, nhưng hơi ngạc nhiên khi thấy phần cánh tay từ khuỷu tay trở xuống đã không còn, chỉ có một dòng máu nóng chảy tự do đổ ra từ vết thương.

Cánh tay kia nhanh chóng chịu chung số phận, bị một chiếc kéo khổng lồ do Able cầm chặt đứt, phần lưỡi dao ở phía trong quay điên cuồng, máu me văng ra từ phần răng cưa đang di chuyển.

Con quái vật cố tiêu thụ các chi bị rơi và mọc lại những phần bị mất, nhưng lại chạm mặt chiếc ủng có lưỡi dao của Able, sút thẳng vào đáy hàm và hất nó ngã xuống.

Able rơi vào con thú nằm sấp như chó rừng vồ lấy con mồi, nằm lên người nó sự hung bạo của thú dữ, gào lên trong cơn thịnh nộ điên cuồng của mình. Anh tiếp tục đập con thú bằng vũ khí của mình, rút ra một món mới mỗi khi một món bị kẹt, hoặc bị vỡ do quá sức chịu đựng.

Cuối cùng, anh lùi lại, thở nặng nề, người ướt đẫm trong chất lỏng đỏ có mùi hôi thối, một ngoại hình đẫm máu như ác quỷ. Anh quan sát nó cố thở, cơ thể vẫn cố tái tạo.

Và đó là khi anh thấy nó. Một xung phát ra từ con thú, một sóng xung kích tác động kết cấu của thực tại, thế giới bẻ cong quanh con thú khi một cú sốc điện chạy qua cơ thể bị cắt xén của nó.

Nhưng bất kể đó là gì đi nữa, anh không quan tâm. Nó nghĩ là anh sẽ không tha cho nó, và đúng là thế.

Nó yếu ớt nhìn anh, sự ghê tởm và thù hận trắng trợn vẫn rõ ràng như mọi khi. Anh rút một thanh kiếm cuối khỏi chiếc áo choàng vụn của mình, và dự định tung ra đòn kết liễu.

Con thú nhe nanh, và lao lên khi thanh kiếm vung xuống. Lưỡi kiếm của anh vùi vào vòm miệng của nó, chém thẳng qua não và ra khỏi đỉnh đầu của nó, những phần lưỡi vẫn quay tròn khi chúng xé toạc đống chất xám.

Con quái vật vẫn còn sống, hàm răng của nó quấn quanh cánh tay của Able. Nó nhìn anh một cách tự mãn, và nhẹ nhàng, gần như cung kính, cắn trực tiếp qua cánh tay anh, phần nanh ngà của hai phần hàm cắt xuyên qua cơ bắp và xương và chạm vào nhau với một cú nhấp nhẹ.

Able loạng choạng lùi lại trong sự ngạc nhiên, và con thú lùi ra phía sau, húc vào sọ anh, một tiếng đứt gãy chói tai vang lên, hất anh lăn ra. Nó lạnh lùng nhìn anh, và mở miệng để tiêu thụ anh.

Trước khi hàm của nó khép lại quanh anh, Able nắm lấy thanh kiếm vẫn còn cắm trong đầu nó, nắm lấy chuôi kiếm từ bên trong miệng nó. Khi miệng con thú ngậm lại quanh mình, anh dùng hết sức ép nó xuống, chém sạch con thú làm hai.

Nhưng một khi con thú đã di chuyển thì không thể dừng lại. Hàm răng của nó cắt thân trên của anh ra làm hai, cắt lìa cánh tay còn lại và đầu của anh, chúng lăn vô hồn trên mặt đất.

Với những giây phút tỉnh táo cuối cùng, Able nghĩ rằng anh có thể nghe thấy một tiếng huýt sáo kỳ lạ, giống như thứ gì đó rơi xuống từ trên cao.

Sau đó… chỉ còn bóng tối.

Thời gian trôi qua như một giấc ngủ không mơ, Able thức dậy thấy mình toàn thây và một lần nữa, bên ngôi mộ của mình. Anh cử động, cố mở quan tài đang giam giữ mình, vội vã bẻ gãy đống xích để thoát khỏi cái lạnh buốt giá đó.

Phải mất vài phút anh mới mở được cánh cửa đá, lúc nào cũng dậm chân xuống mặt đất băng giá, hơi thở đóng băng trước mặt.

Anh thở phào nhẹ nhõm khi ló dạng khỏi quan tài. Anh chưa từng thích cái lạnh, mà là một người ưa cái nóng và ấm áp hơn.

Nhưng anh tự ngẫm rằng, đó rất có thể là trận đấu hay nhất của anh trong nhiều năm. Nên có một bữa tiệc để ăn mừng với cả đội. Giờ thì họ đặt hộp "pizza" kỳ lạ đó ở đâu?

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License