-
Info
Ông ta bước đi trên đường quanh co.
Viết bởi
Doctor Cimmerian
MoreMuffins đưa tôi một canon londonesque sa ngã rồi tôi kiểu "ok em". Xong cái này được đẻ ra.
Chỉ cần một cú rơi dài treo lủng lẳng một sợi dây ngắn là đã quá đủ để ta vuột khỏi lãng quên. Một khoảng lặng bình yên hiện diện khi chiếc bao đỏ vụt trùm lên đầu. Đám đông ca oán lời chửi rủa hầu hết cũng chẳng quá sai cũng yên lặng hơn rồi.
"Thằng trộm xác." "Chó đào mộ." "Súc vật đào mả."
Nếu là vì khoa học thì dăm ba cái này có hề chi. Tại cổng vào trường Đại học Yarsborough đã có khi "Ngài Cimmerian - 65". Không ai thèm quan tâm 65 cái xác ấy đã đóng góp cho khoa học nhiều hơn khối lượng công việc mà ta đã làm suốt đời này.
Sớm thôi, một ngày nào đó, những kẻ đang la ó kia sẽ được cứu rỗi nhờ kiến thức tôi đã giúp tìm ra. Tôi đứng đó, dưới ánh trăng hồng ngọc, oan toàn che chở dưới sự che chở của nó.
Rồi sàn tôi đứng sụp xuống. Chiếc dây quấn chặt quanh cổ, một tiếng rắc, xẹt một tia đau, rồi chẳng còn gì nữa. Nơi này đã có thêm một nạn nhân khác.
Nhưng mà thành phố Dezmong này hiếm khi xuôi tay khỏi thứ gì có giá trị lắm.
Một thoáng kí ức xẹt của nỗi đau không tả thấu xẹt qua. Rồi lại im lặng. Trạng thái mơ màng ta đang trải ấy là tâm trạng kinh hoàng và ngạc nhiên tạo thành. Ta vật lộn cố thở một khắc. Thấy được bóng hành mờ nhạt đang nhìn xuống ta. Rồi chẳng còn gì nữa. Đi vào lãng quên. Lặp đi lặp lại mãi.
Trong thời khắc nhận thức ngắn ngủi, ta đã tưởng tượng rằng, đây chính là hình phạt cho một kiếp đời gian trá.
Rồi một đêm nọ, ta tỉnh thức từ cõi vĩnh hằng. Ta được trói trên chiếc bàn nâng cao dưới trời mưa. Ta có thể cảm nhận được có luồng điện đang chạy dọc cơ thể. Tia sét lại đánh ta thêm lần nữa khi ta đang cố phát đi sợi dây ràng buộc ta lại. Ta bốc lên cái mùi của thịt cháy,của formaldehyde và không khí đã bị ion hóa. Nhưng ta vẫn sống. Nhăn răng.
Nhưng mà. Đây nào phải tay ta. Cặp kính đã mất, nhưng tầm nhìn lại rõ vô kể, chắc chắc đây không phải mắt ta. Nhưng ta chắc nịch một điều, đây là tâm trí ta.
Ta nhảy khỏi bệ sao. Ta rơi xuống gần 80 feet, nhưng đá cuội là vỡ tan thay vì xương của ta. Không ai đuổi theo ta dưới màn đêm, nhưng ta vẫn chạy. Ta thấy mình đang ở một ngõ hẻm không quen, cơn mưa đang tạnh dần.
Trên mặt đất, là một vũng nước đỏ như máu, ta lần đầu thấy được hình ảnh phản chiếu của mình. Một vết sẹo lớn từ đỉnh đầu, kéo dài qua mũi xuống tới cổ. Phần da bên trái mặt ra trông hơi sáng màu hơn phần da của cả cơ thể, cùng với một con mắt màu đỏ đang nhìn lại ta. Mắt kia thì màu nâu, không thể nhận ra, nhưng chí ít cũng không quá lạ lẫm.
Ta xé toạc chiếc áo rộng thùng thình quanh ngực. Áo bung ra từng mảng, chẳng mấy chốc ta đã thấy được da thịt ta. Chằng chịt vết khâu vết sẹo.
Ta ngã vào tòa nhà gần đó rồi bắt đầu bận khóc. Không có phán quyết hay phần thưởng nào ở thế giới bên kia cả. Chỉ có lãng quên mà thôi. Nỗi đau ta cảm nhận bây giờ hoàn toàn là của con người. Những kẻ khoa học gia đã cố ghép nối ta lại. Khi nhận ra, một tên nào đó đã bước vào con hẻm này, cười toe toét cả lên.
Có lẽ ta đã trở thành mục tiêu lí tưởng cho lũ cướp bóc. Tên này cầm dao, nom khá tự tin. Đôi tay hắn điêu luyện thật. Ta đã từng chiến đấu với những kẻ như hắn tại nơi chiến hào rồi.
Song Cimmerian đã quá yếu đuối để tham chiến.
À. Ta thấy rồi. Tâm trí này không hẳn là của ta.
Tên cướp túi lại gần ta. Ta đứng lên, nhìn lại hắn. Khi hắn thấy rõ vóc người ta, một vẻ sợ hãi hiện ra trong ánh mắt hắn. Trước khi hắn kịp nghĩ lại về sai lầm mình mắc phải, ta đã do chuyển tựa tia sét. Đầu hắn đập vào bức tường gạch, chất lỏng tung tóe bắn.
Ta nhìn xuống, thấy rằng hắn đã đâm ta. Chỉ ngay dưới lồng ngực kẻ khác, vào trái tim kẻ khác. Một đòn chí tử. Ta rút dao.
Ta mong được thấy cảnh bản thân sẽ mất máu tới chết trên viên sỏi cuội, nhưng máu chỉ tuôn ra từ tên đàn ông trước mặt, khi hắn từ từ trượt xuống tường và ngã gục.
Vết thương đóng miệng ngay lắp tự. Vết sẹo vẫn còn, nhưng lỗ hổng trong tim ta đã khép lại.
Đừng trầm ngâm cân nhắc giây lắt. Rồi ta ném gã này lên vai, đi qua các mái nhà để tới Yarsborough. Trường đại học này trả giá rất cao cho thi thể của tên móc túi này. Tôi đã có một cái tên mới. Kẻ Dựng Người, các tiến sĩ ở đó đã gọi ta thế. Ta nghĩ đây là đểu gọi trêu, nhưng ta cứ để nó vậy mà không có lấy một lời bình luận. Ta đã thuyết phục được cô ta cho ta mượn giường để ngủ qua đêm cùng xin vài bộ quần áo.
Tiếng còi vang lên sáng hôm sau khi ta tỉnh giấc. Lương lậu của ta đã được dùng để trả tiền ăn. Vị tiến sĩ tốt bụng tại Yarsborough đã cho ta thuê phòng, một cách bí mật, tại tháp đồng hồ Yarsborough. Đâu không phải là của cô để cho thuê, nhưng mà cũng chẳng ai dùng nó cả. Ta đến đó và đi trong bí mật.
Ta có một nỗi tò mò cần được giải tỏa. Ta quay về nơi ta được tạo ra, nhưng thấy tòa nhà ấy đã bị thiêu thành đống tro tàn. Tên của chủ nơi này không được ghi lại công khai. Có lẽ đây sẽ là sự sám hối của ta cho sự khinh miệt tự biên ấy. Có lẽ một người bạn đã làm vật để cứu ta khỏi tay tử thần.
Có lẽ ta sẽ mãi không thể biết ai làm điều này hay tại sao họ làm thế.
Hiện giờ, ta đang yên nghỉ tại tháp đồng hồ Yarsborough. Một chiếc chuồng đen xỉn thành thứ để ta bầu bạn. Trên thân chuông đầy vết nứt. Đã có ai ghép nối nó lại, nhưng nó chẳng thể kêu được nữa. Rất hợp với ta.
Cô tiến sĩ tốt bụng đã kể ta rằng có hàng loạt vụ giết người trong trường này. Vài sinh vật của màn đêm hoặc cái gì đó khác đã bắt đầu xé xác người ta vào nửa đêm.
Những kẻ móc hầu bao trả tiền hóa đơn. Những kẻ trộm mộ mua ta đồ ăn. Nhưng liệu ta sẽ có thể kiếm được bao nhiêu với xác của một con ma cà rồng? Hay là một tên người sói?
Chắc là ta sẽ đi săn vài con vào đêm nay vậy.





