⚠️ cảnh báo nội dung ↑
Tóm tắt
Bạn liếc nhìn qua lại giữa cánh tay trái nơi ống tay áo sơ mi đã xắn cao, và bàn tay phải đang siết chặt lấy cây bút tiêm tự động. Bỗng dưng, bạn lại chùn tay. Dù rằng ở cái thời buổi này, việc bạn sắp làm chỉ là chuyện thường ngày với biết bao người, nhưng hơn ai hết, bạn hiểu hậu quả về sau là gì nếu bạn cứ thế đưa thứ thuốc kia vào cơ thể mình.
Nhưng rồi bạn nghĩ, nếu chỉ tính chuyện nhất thời, thì cùng lắm là sau khi tiêm thuốc bạn sẽ phải trồng thêm một cây hoa thôi mà. Thứ chiếm lấy tâm trí bạn lúc này đáng lẽ ra nên là buổi nghiệm thu đề tài sắp tới trong căn phòng kế bên, và liệu bạn có sống sót bước ra khỏi căn phòng ấy mà về nhà trồng hoa hay không. Bạn chỉ là một nghiên cứu viên bình thường, vạn nhất mới có một cơ hội trong đời để trình bày đề tài mình vừa hoàn thiện trước các O5 – dù kết cục của ngày hôm nay có tốt xấu thế nào, bạn cũng không thể làm hỏng việc chỉ vì thái độ thiếu chuyên nghiệp được.
Bạn hít thở sâu, ngước mắt lên trần nhà, ấn mạnh đầu bút tiêm vào mặt trong cánh tay trái. Cái ống tiêm phát ra tiếng kêu rè rè, đầu kim di chầm chậm trên da bạn để tìm kiếm một đường tĩnh mạch bên dưới, làm bạn thấy nhột nhẹ. Chẳng cần nhìn mà cũng chọn được góc độ đúng, hoá ra đến cả bạn cũng đã thành thục động tác tiêm này rồi.
Tiếng rè rè dừng lại sau vài giây, trước khi mũi kim đâm xuống làm bạn đau nhói dưới da. Khi mũi kim rút lên, cơ thể bạn dường như vừa thả lỏng – bạn nhìn thấy một nhành hoa lay ơn bung nở rực rỡ trên cánh tay trái, nhưng rồi nó lặng lẽ rũ xuống, rụng đi và vội vàng tan biến.
Bạn ném bút tiêm vào sọt rác, kéo tay áo xuống rồi bước ra ngoài. Bạn đã sẵn sàng rồi.
Giới thiệu
SCP-168-VN, dưới dạng một liều FloraxeDaily.
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Chỉ các nhân sự Tổ Chức thuộc Hội đồng O5, cùng với thành viên Hội đồng Quản trị và nhân viên chính thức Phòng ban Nghiên cứu – Phát triển của công ty bình phong AntheroPharma trực thuộc Tổ Chức được phép truy cập thông tin về bản chất hoá học và quy trình điều chế SCP-168-VN. Công ty AntheroPharma có trách nhiệm kinh doanh và phân phối các liều SCP-168-VN đơn lẻ bên ngoài Bức Màn theo quy luật thị trường, với tên thương hiệu chung cho các dòng sản phẩm là “Floraxe”.
Để giảm thiểu rủi ro pháp lý, liều dùng thích hợp luôn phải được ghi rõ trên vỏ hộp của từng sản phẩm Floraxe, cùng với khuyến nghị gieo trồng các SCP-168-VN-1 sớm nhất có thể.
Mô tả: SCP-168-VN là một hợp chất hoá học do Tổ Chức tìm ra phương thức tổng hợp; hợp chất này có tác dụng ức chế hoa nở trên cơ thể người. Dị thể có thời gian bán huỷ khoảng 24 giờ và không bền khi tiêu thụ qua đường tiêu hoá, đồng thời không có độc tính với cơ thể người ở hàm lượng tiêm truyền thông thường (LD50 = 313 mg/kg qua đường tiêm tĩnh mạch, thử nghiệm trên nhân sự Cấp-D). Cách thức phổ biến và có hiệu quả nhanh nhất để sử dụng SCP-168-VN là tiêm qua đường tĩnh mạch, với hiệu lực phát huy sau khoảng 15 phút kể từ khi tiêm. Tính tới thời điểm tài liệu này được soạn thảo, SCP-168-VN là hợp chất duy nhất đã được phát hiện có khả năng ngăn chặn trạng thái điên hoa.
Hiện tại, SCP-168-VN đã được phân phối ở thị trường ngoài Bức Màn dưới hình thức bút tiêm tự động sử dụng một lần, tương tự như các thiết bị tiêm epinephrine khẩn cấp (thường được biết đến với tên gọi EpiPen). Hai dòng sản phẩm thương mại SCP-168-VN phổ biến hiện tại bao gồm FloraxeQuick dùng trong sơ cứu-cấp cứu và FloraxeDaily dành cho sử dụng hằng ngày. Người sử dụng có thể dễ dàng tiêm SCP-168-VN vào cơ thể mình hoặc người khác thông qua việc đặt bút tiêm vào mặt trong cánh tay theo cách thức như được hướng dẫn trong các tài liệu do công ty AntheroPharma phát hành.
SCP-168-VN-1.
Khi SCP-168-VN phát huy tác dụng, cơ thể người được tiêm sẽ ngừng tạo hoa; hiệu ứng này sẽ kéo dài trong khoảng 3 giờ đối với người sử dụng một liều FloraxeQuick khi sơ-cấp cứu, và trong khoảng 24 giờ đối với mỗi liều FloraxeDaily được sử dụng đúng cách. Trong khoảng thời gian này, thay vì tạo hoa, một hoặc nhiều khối u nhỏ sẽ hình thành trên cơ thể người sử dụng SCP-168-VN. Tốc độ và số lượng khối u hình thành thay đổi tỷ lệ thuận với lượng hoa thường được tạo ra trên cơ thể cá nhân đó trong các tình huống tương tự. Sau khi liều thuốc hết tác dụng, các khối u sẽ tự rụng khỏi cơ thể đối tượng, để lại vùng da liền không sẹo nguyên trạng như trước khi mọc u. Khối u sau khi rụng ra sẽ ngay lập tức khô lại thành dạng viên tròn nhỏ với đường kính khoảng 2 cm, cấu tạo từ đất và mùn cưa, được định danh là SCP-168-VN-1. Khi gieo trồng SCP-168-VN-1 xuống đất, mỗi SCP-168-VN-1 sẽ nảy mầm thành một cây hoa. Loài hoa mọc lên từ SCP-168-VN-1 sẽ tương ứng với loài hoa xuất hiện từ cơ thể người bị ảnh hưởng nếu không sử dụng thuốc, và tốc độ lớn của cây hoa là tương tự như hoa không dị thường cùng loài.
Theo quan sát đến thời điểm hiện tại, sức khoẻ thể chất và tinh thần của người sử dụng SCP-168-VN không bị ảnh hưởng bởi việc họ có gieo trồng SCP-168-VN-1 sau khi sử dụng thuốc hay không.
Phụ lục: Trạng thái Điên hoa
Vào năm 2022, không lâu sau Sự kiện Hoa Nở, Rosser và cộng sự đã lần đầu ghi nhận trạng thái hoa nở đột xuất với lượng lớn trên cơ thể người dẫn đến tử vong sau khi trải qua sự kiện gây sang chấn, và đặt tên hiện tượng này là “trạng thái điên hoa”1. Nguyên nhân của hiện tượng này được cho là do SCP-ZH-001 đã không chuyển hoá cảm xúc của đối tượng thành hoa với tốc độ đủ nhanh, gây quá tải và dẫn đến tê liệt chức năng thần kinh thực vật. Bên cạnh đó, hoa mọc với tốc độ nhanh ở vị trí bất thường trên cơ thể cũng có thể gây ảnh hưởng đến vị trí và chức năng sinh lý của nội quan, dẫn đến tử vong.
Do các tình huống dẫn đến phát sinh trạng thái điên hoa thường xuyên xảy ra ở nơi công cộng và được nhiều người chứng kiến, cùng với sự thiếu hụt biện pháp đối phó thích hợp với các hiện tượng dị thường mới phát sinh trong khoảng thời gian ngay sau Sự kiện Hoa Nở, trạng thái điên hoa đã được quan sát với tần suất cao trong công chúng và thường gây xáo trộn lớn tới môi trường xung quanh. Trong giai đoạn này, những hình ảnh và tường thuật mang tính gây sốc về diễn biến của trạng thái điên hoa cũng thường xuyên được ghi lại bởi báo chí, các cơ quan truyền thông phát sóng, cũng như được thường dân lan truyền qua mạng xã hội2. Việc trạng thái điên hoa dẫn đến tỷ lệ tử vong 100% do tốc độ diễn tiến nhanh và không có phương pháp cứu chữa đã dẫn đến liên tưởng rộng rãi trong công chúng, rằng hiện tượng cơ thể một người mọc nhiều hoa hơn mức thông thường là dấu hiệu của sự nguy hiểm, yêu cầu sự cảnh giác cao độ, và thậm chí gắn liền với cái chết. Thật vậy, thống kê cho thấy khi quan sát các trường hợp xảy ra trạng thái điên hoa, cơ thể của người quan sát thường xuyên mọc ra các loài hoa chủ yếu bao gồm thu hải đường, hoa đỗ quyên và hoa bỉ ngạn, bất kể nguyên nhân gây ra trạng thái điên hoa là gì3. Vào năm 2028, Liên minh châu Âu (EU) đã ra nghị quyết về việc đưa ngôn ngữ hoa vào giảng dạy trong trường học phổ thông tại các nước thành viên. Điều này đã dẫn đến sự lan rộng của “hiệu ứng dây chuyền hoa nở”, khi thường dân có khả năng hiểu thông điệp của hoa trên cơ thể những người xung quanh và nảy sinh phản ứng nở hoa trên cơ thể với ý nghĩa tương tự. Hiệu ứng này càng được nhấn mạnh trong ngữ cảnh quan sát trạng thái điên hoa, làm tăng phạm vi ảnh hưởng của hiện tượng này trong công chúng4.
Trong cùng khoảng thời gian đó, việc nghiên cứu giải pháp ngăn chặn và chữa trị trạng thái điên hoa được tiến hành khẩn trương ở cả trong và ngoài Bức Màn. Trong số các hợp chất tiềm năng, SCP-168-VN đã được đưa vào thử nghiệm lâm sàng trên nhân sự Cấp-D vào năm 2036, và thử nghiệm lâm sàng ngoài Bức Màn thông qua công ty bình phong AntheroPharma vào năm 2039. Đến năm 2044, dòng sản phẩm Floraxe (nay là FloraxeQuick) đã vượt qua thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 3 và được Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) cấp phép sử dụng với vai trò thuốc cấp cứu. Tin tức về bệnh nhân đầu tiên được chữa khỏi “trạng thái điên hoa” đã được công bố trên truyền thông vào ngày 19/06/2044, tròn 22 năm sau Sự kiện Hoa Nở5. Sự kiện này đã gây tiếng vang lớn trong công chúng, và phần nào hoá giải những phản ứng thể hiện sự sợ hãi trên diện rộng của người dân trước hiện tượng hoa nở với số lượng lớn trên cơ thể người. Sự ra đời của Floraxe đã được báo chí nhìn nhận là một “chiến thắng của con người trước tự nhiên”, và đi vào văn hoá đại chúng như một biểu tượng của tiến bộ khoa học công nghệ và ý chí con người trước nghịch cảnh.
Tổ Chức SCP, dưới vỏ bọc là công ty AntheroPharma, đã tiếp tục nghiên cứu và phân phối SCP-168-VN trong những năm sau đó. Song song với việc chứng minh mức độ an toàn của sản phẩm và phát triển cơ chế tiêm tĩnh mạch tự động cho phép mọi thường dân có thể dễ dàng sử dụng SCP-168-VN sau khi xem hướng dẫn từ công ty, các nỗ lực vận động hành lang của Tổ Chức đã giúp Floraxe được chấp nhận sử dụng trong sơ cứu, và được khuyến nghị đưa vào hộp sơ cứu trên phương tiện giao thông vào tháng 12 năm 2047. Sau khi Floraxe được sử dụng rộng rãi trong sơ cứu, trong năm 2049, thống kê cho thấy số trường hợp tử vong vì trạng thái điên hoa đã giảm 94% so với năm 20256.
Sau thành công nói trên, mục tiêu nghiên cứu của AntheroPharma đã được chuyển hướng sang hạn chế ảnh hưởng của hiện tượng hoa nở đối với cuộc sống con người, và đưa nhân loại vượt qua “đại dịch hoa nở” để trở lại cuộc sống bình thường. Theo đó, dòng sản phẩm FloraxeDaily đã ra đời và được FDA cấp phép lưu hành thương mại rộng rãi tương đương thực phẩm chức năng vào tháng 4 năm 2050. Những ưu thế của dòng sản phẩm này bao gồm mức độ an toàn, khả năng loại bỏ hoa nở triệt để, và chức năng tiêm tự động dễ sử dụng trong cuộc sống thường ngày. Sản phẩm nhanh chóng được ưa chuộng do tác dụng giảm thiểu trở ngại đối với hoạt động hằng ngày mà hoa nở trên cơ thể gây ra, và bảo vệ quyền riêng tư của người dân trước sự phổ cập ngôn ngữ hoa. Theo số liệu thống kê gần nhất từ công ty AntheroPharma, số liều FloraxeDaily được bán ra trong năm 2063 là khoảng 80 tỷ liều trên toàn thế giới.
Buổi nghiệm thu đề tài nghiên cứu nào cũng vậy: người ta luôn mở đầu bằng những thông tin mà người nói đã biết, người nghe lại càng thuộc nằm lòng. Nhưng đó cũng là điều cần thiết thôi. Chỉ khi bạn nhắc lại chuyện cũ ngay bây giờ, thì những chuyện mới mẻ hơn đang chờ đợi phía sau mới càng thêm nổi bật.
Bạn bấm nút chuyển sang slide tiếp theo. Dưới hàng ghế khán giả, sau lưng các O5, trên vai sếp bạn nở ra vài bông loa kèn đỏ khi tấm hình chụp chung cả nhóm nghiên cứu của ông hiện rõ trên màn chiếu. Bạn vẫn nhớ lần đầu mình gặp ông, vào cái ngày ông đến thuyết giảng ở trường đại học của bạn bảy năm về trước. Ngày ấy, tuy rằng đã chẳng còn ai thấy mình phải cảnh giác trước cái chết mà căn bệnh thế kỉ “điên hoa” mang lại, chuyện một giáo sư đứng trước hàng ngàn sinh viên mà hăng say giảng giải về “tiềm năng khai thác trạng thái điên hoa của con người” vẫn có chút gì đó ngông cuồng đến dị thường. Nhưng điều bạn cần lại chính là sự ngông cuồng ấy. Ngay sau buổi thuyết giảng, bạn đã tìm gặp ông bằng được chỉ để ngỏ lời xin gia nhập nhóm nghiên cứu của ông – dù khi ấy, một đứa sinh viên sắp tốt nghiệp ngành Dược như bạn chẳng có gì hơn ngoài ngọn lửa đam mê của tuổi trẻ, cùng những bài báo nghiên cứu ông viết mà bạn đã thuộc làu trong đầu.
Với một cái gật đầu của ông, bạn theo ông về Điểm-ZH-13 – nhờ thế mạnh về nông nghiệp và nghiên cứu ứng dụng thực vật dị thường, từ hơn ba chục năm về trước, nơi đây đã được Hội đồng Tam Viên chọn làm một trong những trung tâm nghiên cứu trọng điểm về Hoa Nở. Một Điểm-ZH-13 trù phú, một người thầy điên rồ cho phép bạn làm tất cả những gì mình muốn miễn là trong quyền hạn, mọi thứ ở đây đều khiến bạn tưởng như mình có thể hái sao trên trời. Bạn vùi mình vào công việc hết ngày này qua tháng nọ, bận bịu đến nỗi chính giáo sư lần nào gặp bạn cũng nở những đoá hoa bồ câu đỏ đầy lo lắng. Ông nhìn ra ngọn lửa bên trong bạn, nhưng suốt những tháng năm ấy ông vẫn không tài nào hiểu nổi nó đến từ đâu, hay vì lẽ gì mà bạn lại sống và làm việc như thể muốn dành cả đời để đuổi theo một câu hỏi mơ hồ nào đó. Nhưng khi mà động lực làm việc của chính ông lại là những ý tưởng điên rồ mà chưa chắc người ngoài hiểu nổi, ông biết rằng cố ép uổng bạn cũng chẳng có ích gì nếu ngay từ đầu bạn không chủ động nói ra.
Với sự ăn ý ấy giữa bạn và giáo sư, chẳng mấy chốc bạn đã đủ lông đủ cánh, trở thành tiến sĩ. Nghe qua thì dễ dàng đến nực cười, nhưng khi nhìn lại, bạn chẳng biết phải cảm thấy thế nào về chuyện ấy – bạn chỉ thấy bao nhiêu tháng ngày vất vả như hoà cả vào nhau mà hoá nhẹ tênh.
Nhưng nếu luận án của bạn kì công và hợp ý giáo sư bao nhiêu, thì đề tài nghiên cứu sau tiến sĩ đầu tiên mà bạn chọn lại khiến ông thất vọng bấy nhiêu. Đang yên đang lành, bạn lại bỗng dưng rẽ hướng từ trạng thái điên hoa trở về chuyên ngành thời đại học: bạn muốn kiểm tra tương tác thuốc trên bệnh nhân giữa Floraxe với vài loại thuốc giảm đau và thuốc chữa cao huyết áp thông thường. Dự án ấy tuy rằng lớn thật, nhưng đối với giáo sư và cả chính bạn trước đây, thì nó lại vô cùng nhạt nhẽo. Chẳng cần phải đi sâu, người ta cũng đoán ra kết quả: mười mấy năm nay, chẳng nơi nào ghi nhận sự cố xảy ra khi dùng chung FloraxeDaily với mấy loại thuốc bán nhan nhản ngoài tiệm ấy, vậy thì còn gì phải tìm hiểu thêm đâu? Xem ra, đây là kiểu dự án mà người ta làm chỉ để nhắc lại cho cấp trên của mình nghe điều họ muốn nghe thôi.
Giáo sư của bạn cũng nghĩ như vậy. Ít nhất là cho đến khi ông nhìn vào dữ liệu.
Ngày hôm ấy, trong cuộc họp riêng giữa hai người, khi từng bảng biểu, đồ thị mà bạn dày công tổng hợp hiện lên màn hình máy tính của ông – ông chỉ ngồi yên bình thản, nhưng trên vai ông lại nở ra hàng chùm hoa cẩm chướng hồng và loa kèn đỏ. Từ giữa đám hoa ấy, ông nghiền ngẫm mớ số liệu của bạn một lúc lâu, trước khi trao cho bạn một cái gật đầu.
“Tôi không quan tâm khi làm những việc này, cậu đang nghĩ gì. Nhưng nếu đây là cách cậu muốn dùng để đi đến tận gốc vấn đề, thì cậu đã chọn đúng đường rồi đấy.”
Vật liệu và Phương pháp
“…Các bệnh nhân đã được sắp xếp vào nhóm đối chứng và nhóm thí nghiệm dựa trên thói quen sử dụng SCP-168-VN trước đây, nhằm tránh ảnh hưởng của sự thay đổi hành vi sử dụng dị thể đối với hiệu quả của thuốc. Nhóm đối chứng bao gồm các bệnh nhân hoàn toàn chưa từng sử dụng dị thể kể cả với mục đích sơ-cấp cứu, hoặc đã ngừng sử dụng trong thời gian dài hơn 5 năm. Nhóm thử nghiệm bao gồm những bệnh nhân có thói quen sử dụng SCP-168-VN, lý tưởng nhất là sử dụng dị thể hằng ngày, do những bệnh nhân thuộc nhóm này sẽ được yêu cầu sử dụng một liều FloraxeDaily sau mỗi 24 giờ trong quá trình thử nghiệm, tương đương với liều lượng tối đa được khuyên dùng.”
“Để đảm bảo cỡ mẫu đủ lớn, chúng tôi buộc phải thực hiện sàng lọc bệnh nhân tại nhiều bệnh viện khác nhau, với mỗi bệnh viện chỉ có thể cung cấp số lượng bệnh nhân có liệu trình điều trị phù hợp với thiết kế thử nghiệm cho một trong 8 loại thuốc chúng tôi đã chọn. Những bệnh viện này có vị trí rải rác khắp các thành phố và quận tại Đài Loan; tôi đã chú thích rõ toàn bộ 8 bệnh viện vào bản đồ trên màn hình.”
“Bốn loại thuốc điều trị cao huyết áp mà tôi lựa chọn cho dự án này thuộc bốn nhóm thuốc với cơ chế tác dụng hoàn toàn khác nhau: benazepril, thuốc ức chế men chuyển angiotensin; candesartan, thuốc chẹn thụ thể angiotensin II; amlodipine, thuốc chẹn kênh calcium, và hydrochlorothiazide, thuốc lợi tiểu. Qua đó, tôi muốn tìm hiểu liệu SCP-168-VN có tác động đến những con đường điều hoà này hay không, và nếu có, dị thể gây tác động mạnh hay yếu đối với từng con đường. Nếu đáng chú ý, những kết quả này có thể sẽ là điểm khởi đầu cho những nghiên cứu tiếp theo về cơ chế tương tác thuốc ở cấp độ phân tử-tế bào.”
“Đối với bệnh nhân cao huyết áp, cảm xúc mãnh liệt của bệnh nhân có thể dẫn đến tăng huyết áp đột ngột và những hậu quả như tai biến mạch máu não hay đột quỵ. Do vậy, một câu hỏi khác của chúng tôi là huyết áp của bệnh nhân bị ảnh hưởng thế nào khi cảm xúc của họ được chuyển hoá thành hạt giống dạng SCP-168-VN-1, so với khi chuyển hoá thành hoa. Vì thế, bên cạnh việc đo huyết áp của bệnh nhân 2 lần mỗi ngày, chúng tôi cũng yêu cầu bệnh nhân hoặc người nhà cung cấp thông tin về những tình huống bệnh nhân “tăng xông” trong cuộc sống thường ngày, và nếu có thể, huyết áp của bệnh nhân ở thời điểm ấy.”
“Bốn loại thuốc giảm đau mà tôi đã sử dụng trong thử nghiệm có thể được chia thành hai nhóm: Thuốc không kê đơn bao gồm paracetamol và ibuprofen, cùng với hai loại thuốc kê đơn là fentanyl và morphine. Với hai loại thuốc có cường độ mạnh này, bệnh nhân cần có chỉ định của bác sĩ hoặc đơn thuốc trước khi sử dụng. Ngược lại với trường hợp cao huyết áp, cảm giác đau có thể là nguyên nhân làm nảy sinh hoặc biến đổi cảm xúc ở bệnh nhân. Vì vậy, chúng tôi giả thuyết rằng việc giảm đau ở những cường độ khác nhau có thể ảnh hưởng khác nhau đến cảm xúc, qua đó tác động đến hiệu ứng mà SCP-168-VN gây ra. Chỉ số theo dõi chính của chúng tôi với nhóm thuốc này là số lượng cành hoặc nhánh hoa mọc ra mỗi ngày trên bệnh nhân thuộc nhóm đối chứng, và số lượng SCP-168-VN-1 được tạo ra mỗi ngày ở nhóm thử nghiệm, tôi sẽ gọi chung cả hai là “đơn vị hoa”…”
Nếu bạn được quay lại mười năm trước và tiết lộ với chính mình rằng công việc “dược sĩ” sau này của bạn sẽ bao gồm cả trèo đèo lội suối đến từng bệnh viện ở khắp các thành phố, có lẽ cậu thanh niên ngày ấy sẽ cho rằng chuyện đó thật hoang đường. Ấy thế mà chuyện đó lại có thật, và lại còn do chính bạn lựa chọn – dù gì thì, bạn cũng đã sắp xếp sao cho bệnh viện cấp quận quê mình nằm trong số tám bệnh viện mà bạn cần qua lại theo dõi. Và trong mỗi chuyến đi như thế, bạn đều lấy cớ công tác để tranh thủ về thăm quê. Tính kỹ ra, từ ngày bạn bắt đầu dự án này, số lần bạn gặp lại họ hàng, bạn bè, thầy cô trước kia phải nhiều gấp mấy lần con số ấy trong suốt những năm bạn học cử nhân và tiến sĩ. Và lần nào trở về, bạn cũng có một việc cần làm – đến thăm nấm mồ của thằng bạn chí cốt từ thuở nhỏ.
Bạn cũng chẳng nhớ rằng hai đứa quen nhau từ khi nào, nhưng từ ngày cả hai mới biết chạy chơi, thì hai đứa đã thân nhau rồi. Bao nhiêu năm tuổi thơ cũng là chừng ấy năm hai đứa lớn lên cùng nhau, làm đủ trò mà những đôi bạn thân nơi thôn quê ngày ấy vẫn hay làm – chọc chó, đạp xe dàn hàng ngang trên đường đi học, chép bài hộ nhau, sang nhà nhau ăn chực, giấu giếm bố mẹ hộ nhau lúc người kia đi hẹn hò, và còn biết bao nhiêu trò nhất quỷ nhì ma nữa. Cũng có đôi khi, một điều thời thượng ngẫu nhiên nào đó trôi dạt từ thành phố về, khuấy đảo cuộc sống yên bình ở nơi thôn quê của hai đứa trẻ. Cũng là một ngày như thế, một buổi chiều đầu hè cấp ba, khi đứa bạn ấy tặng cho bạn một “cây bút” lạ kì to bằng ngón tay cái với lớp vỏ in đầy tiếng nước ngoài…
“Dùng cái này dễ lắm, tao thử rồi,” đứa bạn của bạn rút chiếc điện thoại thông minh ra khỏi ba lô, mở lên một đoạn phim. “Cuối tuần này mày có hẹn đi xem phim với con bé đó nhỉ? Qua đây, nhìn cho kĩ người ta làm mẫu rồi đến hôm đấy dùng luôn đi cho tao nhờ, chứ nhìn mày cái gì cũng mọc hết lên trên người thế này, chán lắm con ạ. Tao nói thẳng nhé, đến hôm nay mà nó còn không biết mày thích nó, thì chỉ có thể là do nó dốt ngôn ngữ hoa thôi.”
Bạn vội vàng gạt phắt thứ đó đi, vừa đúng lúc cảm thấy có một chùm hoa trà đủ sắc màu bung nở ra trên ngực. Và khi mà cảm giác ấy vụt thoát hết ra ngoài thành hoa thay vì quẩn quanh trong tâm trí, đầu óc bạn nhanh chóng bị cái thứ mà đám bạn cùng lớp vẫn hay trêu là “nhân cách dược sĩ” chiếm lấy. Không phải bạn chưa từng nghe nói đến thứ thuốc bên trong “cây bút” đó, và cũng không phải bạn không biết rằng nó đạt chuẩn an toàn. Nhưng sâu trong suy nghĩ, bạn vẫn thấy nghi ngại – các cụ nói thuốc nào cũng có vài phần độc mà.
Vả lại, bạn đã lớn rồi. Vậy thì hãy tự mình đối mặt với cái mớ tơ vò mà mình tạo ra đi chứ?
Và thế là không cần đến trợ thủ, bạn cũng có một mối tình – nhưng rồi đến năm cuối cấp, mối tình ấy cũng kết thúc theo một cách chẳng ra đâu vào đâu. Bạn lao đầu vào học, nửa vì muốn quên đi chuyện mình vừa chia tay, nửa vì ước mơ đậu vào ngành Dược – có lẽ suốt những năm tháng ấy, chỉ mỗi cái ước mơ đó của bạn là không thay đổi. Đứa bạn chí cốt đã xui trẻ ăn cứt gà ngày nào cũng chăm chỉ y như thế. Nó muốn đến Đài Bắc, muốn đi xa hơn cả bạn, nên chuyện học hành lại càng không thể lơ là. Cơ mà thuở ấy cũng chẳng có đứa học sinh cuối cấp nào còn thời gian mà lo những chuyện không đâu. Chẳng ai muốn phải vừa lo lắng, gánh vác áp lực ôn thi, vừa chịu đựng và dọn dẹp hậu quả của cái đống hoa không ngừng chiếm chỗ trên cơ thể mình vì thứ áp lực dai dẳng ấy. Và thế là trong lớp bạn, hết người này đến người khác rủ rê nhau dùng thứ thuốc kia. Chính bạn cũng không thoát khỏi cảnh bị đứa bạn thân lôi kéo – tuy bạn không cố ý, nhưng giữa lúc mọi người đều bừng bừng khí thế học tập, mớ hoa tử đinh hương, lưu ly, oải hương biển màu tím ủ dột trên người bạn quả thực khiến người nhìn mất hết tinh thần. Bạn không chịu, thì thằng bạn thân lại giận lẫy, đòi đua với bạn xem người dùng thuốc và người không dùng thuốc cùng đi thi thì ai đạt điểm cao hơn. Nhưng đến cùng thì, kết cục của cuộc đua ấy về sau cũng không còn quan trọng nữa. Cả nó lẫn bạn đều đỗ vào ngôi trường mình mong muốn, nhưng rồi sau đó…
Lên đại học, hai người chia xa, ngày ngày chỉ hỏi thăm nhau qua những dòng tin nhắn vụn vặt, nhìn thấy nhau qua những chiếc stories Instagram chớp nhoáng. Ngày mới lên Đài Bắc, đứa bạn thân của bạn đăng nhiều ảnh lên mạng lắm. Hồi năm nhất, có nhiều khi bạn nằm trên giường, tay lướt qua những tấm ảnh đầy vẻ nhộn nhịp hào nhoáng của nó mà vô thức ngó lơ đi mấy cành dạ lan hương vàng nhô lên trên bụng. Kì quái thay, trong những tấm ảnh ấy, dù cảnh vật lúc nào cũng sáng tươi, ai ai cũng hoạt bát, rạng ngời – nhưng bạn lại tuyệt nhiên chẳng thấy một bông hoa nào. Và lại càng lạ kì khi từ lúc sang năm hai, những tấm ảnh mà nó đăng lên mạng cứ thưa dần rồi biến mất hẳn. Bạn cố liên lạc với nó vài lần, nhưng mãi mà chẳng thấy nó trả lời.
Phải đến lúc gọi điện hỏi thăm người nhà nó, bạn mới đờ người ra khi hay tin nó đã bỏ học từ cuối năm nhất, rồi bị đưa đi cai nghiện trong bệnh viện cấp quận ở quê được một thời gian. Nghe tin xong, bạn ngồi thất thần, mặc cho cái điện thoại kêu tút tút liên hồi và hàng chùm hoa hết nở lại tàn trên người bạn. Làm sao mà một đứa chăm chỉ, hoạt bát đến vậy, cái thằng từng mỗi ngày cùng bạn ôn thi đến tận đêm khuya lại thành ra nghiện ngập, bỏ bê học hành như thế được? Có lẽ nơi thành phố lớn nhiều điều xô bồ hấp dẫn quá, khiến nó bị cuốn theo, dẫn nó đi lầm đường. Nhưng làm sao bạn có thể đổ lỗi cho cuộc sống thành phố chứ; bạn cũng đi học xa ở một thành phố lớn, mà có giống nó đâu? Hay là cuộc sống và chuyện học hành của nó bận rộn quá, nó có những áp lực và nỗi khổ mà không muốn phơi bày ra cho ai xem. Nhưng nó đã gặp chuyện gì mà đến cả bạn, nó cũng không thể kể cho nghe được? Hay là nó vẫn nhớ đến cái hồi bạn không chịu dùng thuốc chiều theo nó, làm phiền đến nó lúc ôn thi, rồi nó thấy bạn sẽ không tài nào hiểu nổi những quyết định của nó, dù bạn có cố gắng thế nào chăng đi nữa? Nhưng nếu được gặp nó, bạn cũng không muốn nó săm soi ra mấy đoá cẩm chướng vàng đang nở xen giữa những chùm cúc ngũ sắc trên người mình. Nếu đến cả bạn còn có những cảm xúc không muốn nó biết, thì bạn trách nó làm sao được đây?
Ít nhất thì bạn cũng đã gặp lại nó được một lần trước khi nó mất. Đã bao nhiêu năm rồi, vẫn có những lúc bạn không dám nhớ lại chuyện nó đã ra đi thế nào, và bạn đã phải chật vật ra sao mới vượt qua nổi nỗi đau buồn ấy. Và ngày bia mộ nó xanh um cỏ cũng là lúc bạn hiểu ra, rằng lúc bấy giờ bạn có muốn chạy đến tận nhà nó để trách móc bất cứ chuyện gì, hay nó muốn hàn gắn với bạn bằng bất cứ cách nào thì cũng muộn rồi. Sau tất cả, bây giờ bạn chỉ có thể nhớ về nó, và cố gắng về quê thật nhiều để đến thăm mộ nó mà thôi.
Đứng trước mặt các O5, bạn nhẩm lại trong đầu một lời cầu nguyện. Một lời mà bạn luôn nói với nó mỗi lần đi thăm mộ nó suốt mấy năm nay.
“Nhớ phù hộ cho tao nhé. Mày ở trên trời ngó xuống, chắc vẫn chưa thể nào yên lòng vì tao đâu nhỉ…”
Kết quả
“…Tổng kết lại, đối với cả bốn loại thuốc điều trị cao huyết áp, các chỉ số dược động học được đo đạc vào ngày trước khi thử nghiệm, ngày thứ 7 và ngày thứ 21 sau khi bắt đầu thử nghiệm đều không có sự khác biệt đáng kể giữa nhóm thử nghiệm và nhóm đối chứng. Dù vậy, các chỉ số về huyết áp của bệnh nhân trong tình huống cực đoan lại có xu hướng tăng nhẹ. Nếu như nguyên nhân do tương tác thuốc có thể được loại trừ, xu hướng tăng này có khả năng là do tính chất của chính SCP-168-VN, khi các nghiên cứu trước đây cho thấy dị thể có khả năng ức chế triệt để phản ứng nở hoa, nhưng lại không hoàn toàn chuyển hoá cảm xúc thành SCP-168-VN-1. Từ đó, chúng ta có thể giả định rằng, một phần nhỏ cảm xúc có thể vẫn tác động được đến hệ thần kinh của bệnh nhân…”
“Với mỗi loại thuốc giảm đau, sự chênh lệch giữa số đơn vị hoa tạo ra ở nhóm đối chứng và nhóm thử nghiệm là có ý nghĩa thống kê, với nhóm thử nghiệm thu được số đơn vị hoa ít hơn một chút. Tuy nhiên, mức độ chênh lệch là tương đồng với các nghiên cứu trước đây, cho thấy hiệu quả chuyển đổi cảm xúc của SCP-168-VN tuy không hoàn toàn, nhưng vẫn đáng tin cậy trong khung thời gian tiến hành thử nghiệm. Nồng độ sản phẩm chuyển hoá xuôi dòng từ SCP-168-VN trong nước tiểu bệnh nhân nhóm đối chứng sụt giảm nhanh hơn vào những ngày dùng thuốc giảm đau so với những ngày không dùng thuốc, và khác biệt về tốc độ sụt giảm ở bệnh nhân sử dụng hai loại thuốc có kê đơn là lớn hơn so với hai loại thuốc không kê đơn. Tuy nhiên, điều này khả năng cao không đến từ tương tác giữa các loại thuốc này với SCP-168-VN, mà đến từ việc SCP-168-VN bị tiêu hao trong máu một cách hiệu quả để đáp ứng với việc bệnh nhân nảy sinh cảm xúc, phù hợp với tiền đề ban đầu của chúng tôi về mối liên hệ giữa sự nảy sinh cảm xúc với cảm giác đau…”
“Về mặt dược lý, nghiên cứu này còn nhiều giới hạn về phương pháp tiếp cận, do nhóm nghiên cứu của chúng tôi không có đủ quyền hạn an ninh để biết về bản chất hoá học của SCP-168-VN và nghiên cứu cụ thể cơ chế tương tác giữa dị thể với các loại thuốc khác ở cấp độ phân tử-tế bào. Dù vậy, các thử nghiệm chúng tôi thực hiện vẫn là đủ để cho thấy nồng độ sử dụng SCP-168-VN được khuyên dùng hiện tại là an toàn với bệnh nhân, khi họ sử dụng SCP-168-VN cùng với các loại thuốc nói trên. Tuy nhiên, từ những kết quả này, câu hỏi mà tôi muốn đặt ra là: Nếu các thử nghiệm trên được thiết kế với nồng độ hoặc tần suất sử dụng SCP-168-VN cao hơn, chúng ta có thể phát hiện được những khác biệt có cả ý nghĩa thống kê lẫn ý nghĩa bệnh lý hay không?”
“Để hiểu lý do tôi đặt ra câu hỏi đó, xin mời các ngài nhìn vào những dữ liệu tôi đã thu thập trên đây. Như các ngài đã thấy: tại 8 bệnh viện mà tôi đã theo dõi trong nghiên cứu này, nhóm đối tượng đang cai nghiện ma tuý bắt buộc có tỷ lệ từng sử dụng quá liều bút tiêm tự động FloraxeDaily cao hơn hẳn so với ngoài công chúng. Và trong số những đối tượng ấy, gần như toàn bộ đều được ghi nhận là chủ yếu dùng ma tuý theo đường tiêm chích.”
“Âm thầm thu thập dữ liệu về họ – đây chính là lý do tôi cần tới tận 8 bệnh viện để có cỡ mẫu đủ lớn cho nghiên cứu này. Và tôi biết, đây mới thực sự là điều mà các ngài muốn nghe từ tôi. Hôm nay, trước mặt các ngài, tôi xin thừa nhận: Tôi đã lạm dụng quyền hạn nghiên cứu viên của mình khi làm việc trên thực địa. Tôi đã thu thập trái phép thông tin về một nhóm đối tượng không được liệt kê trong đề cương nghiên cứu: những người trước đây thường xuyên sử dụng FloraxeDaily, nhưng rồi buộc phải ngừng dùng vì những lý do bất khả kháng.”
Cái nhộn nhịp của ngày Tết chốn thôn quê cũng không thể nào che khuất đi nỗi tịch mịch u buồn đã lấp đầy căn nhà ấy. Mẹ của đứa bạn thân vẫn tiếp đón bạn chu đáo như mọi lần đến thăm, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng những cành dạ lan hương tím tuần tự nở rồi lại rụng đã bày ra hết thảy tâm trạng của bà.
“Đợt này về, cháu chững chạc hơn hẳn nhỉ. Sang năm hai học hành có vất vả lắm không?”
Bạn chẳng biết phải đáp lời ra sao nữa. Cuối thu năm ngoái, con bà vừa vào viện, giờ bạn nói gì cũng như đang xát muối vào nỗi đau của bà.
“Cháu cũng bình thường thôi ạ. Trong vườn nhà mình mới trồng thêm hoa hả cô? Lần trước cháu về đâu có thấy.”
“Ừ, thằng nhóc nhà cô nó tặng cô đấy,” bà mỉm cười, cành hoa dạ lan hương mới mọc ra bên eo bà chuyển thành màu trắng thay vì màu tím. “Cháu muốn đi xem vườn không?”
Bạn đứng dậy đi theo bà, len lỏi bước chân giữa cả trăm khóm hoa đang vươn mình rực rỡ dưới cái nắng mùa xuân. Bạn nhủ thầm, nếu không biết chuyện nhà của gia chủ, chắc ai nhìn vào khu vườn được tỉa tót cẩn thận này cũng phải thán phục công sức của người đã chăm sóc nó. Bạn thấy vậy cũng tốt, ít nhất đứa bạn của mình dù lầm lạc đến đâu cũng vẫn còn biết nhớ đến mẹ. Nhưng rồi bạn thấy những tấm biển gỗ nhỏ đề rõ ngày tháng bên từng cụm hoa, và vụn mùn cưa rải rác dưới gốc cây. Và bạn lờ mờ hiểu ra, rằng mọi chuyện cũng không hẳn là như thế.
“Trên viện ăn ở sinh hoạt đều ổn cả, mỗi tội người ta chỉ cho thăm nom mỗi tháng một lần thôi cháu ạ. Thư từ điện thoại người ta cũng cấm hết, cho nên cô nhớ con cô lắm mà cũng chẳng làm được gì hơn,” người mẹ ấy nghẹn ngào. “Nên là cô bồi dưỡng thêm cho y tá trên ấy nhiều một tí, nhờ họ giữ lại hết viên nang hoa của con cô theo từng ngày. Rồi cứ lúc nào cô đi thăm nó, là cô lại đem hết về trồng. Chú nhà cô cứ hay mắng cô là làm việc thừa thãi, nhưng ngoài cách ấy ra, làm gì còn cách nào để cô biết nó có ổn không, hằng ngày nó nghĩ cái gì, trên viện người ta chăm sóc cho nó ra sao chứ?”
Bạn nhìn thấy rõ trong khu vườn ấy, khóm hoa nào cũng lẫn một cây hoa ly hồng. Thì ra, người ta còn có thể nhớ thương nhau bằng cách ấy.
“Nhưng mà bây giờ thì chịu thật rồi cháu ạ. Tuần trước vì sắp Tết, nên người ta đặc cách cho nhà cô lên thăm nó thêm lần nữa. Hôm ấy cô cũng hỏi người ta rằng họ có giữ viên nang hoa nào của con cô không. Nhưng họ bảo là từ năm nay quy định của bệnh viện thay đổi, bệnh nhân cai nghiện không còn được phép dùng thực phẩm chức năng tuỳ ý nữa rồi…”
Người mẹ ấy vừa dứt lời, thì bạn đã đi đến cuối vườn. Quả đúng như lời bà, tấm biển gỗ mới nhất đã dừng lại vào ngày cuối cùng của năm ngoái. Chỗ này quả thật hơi là lạ – nếu ở đầu vườn, mỗi tấm biển đánh dấu cả một cụm hoa đủ loài to bằng cả vòng tay ôm, thì ở đây, mỗi ngày cuối năm chỉ có đúng một mầm hoa nho nhỏ. Bạn vốn định hỏi liệu bà có biết vì sao lại thế hay không, nhưng nghĩ đến những cây hoa cuối cùng ấy, bạn lại lặng im.
Mang theo câu hỏi ấy, bạn trở về thành phố, tiếp tục những tháng ngày học tập miệt mài. Xuân qua, hạ tới, thu sang, bao nhiêu chuyện khác đã khiến bạn quên đi chuyến thăm vườn hôm ấy. Cho đến một ngày nọ, khi bạn nhận được một cuộc gọi từ dưới quê: Thằng bạn thân ngày nào giờ đã tỉnh táo, và nhất định đòi gặp bạn bằng được một lần.
Chẳng cần nói thêm nhiều, bạn vội vã bỏ dở đống sách vở, mua vé chuyến tàu gần nhất về quê. Bố mẹ đứa bạn thân đón bạn trên bệnh viện quận, đưa bạn vào tận buồng thăm nom rồi lặng lẽ rời đi, để lại cho hai đứa chút khoảnh khắc riêng tư mà bạn đã dành bao tháng năm chờ đợi.
Bên kia tấm kính ngăn cách, giữa căn phòng trống trơn không có lấy một cánh hoa tàn, thằng bạn của bạn ngồi thu lu cúi đầu, hai tay ôm lấy thân mình. Nó gầy rộc đi, đầu tóc bù xù xác xơ, đã không còn cái vẻ lanh lợi tinh quái như ngày trước. Nghe thấy tiếng bạn, nó ngẩng đầu lên. Và đôi mắt to tròn đen láy của nó trân trân nhìn bạn, một màu đen tuyền sâu không thấy đáy.
Nó lí nhí cất lời.
“Giá… Giá mà năm ấy…”
Rồi nó ôm ngực gục xuống, ho mấy tiếng chói tai. Từ trong miệng nó, từ khắp nơi trên da nó mọc lên chi chít những nhành hoa, bung nở rồi rụng xuống, tới nỗi khi bạn hoàn hồn thì hoa đã phủ kín sàn căn buồng nơi nó đang ngồi. Nó vẫn không ngừng ho, những cánh hoa trào ra như thác đổ, dềnh lên, nhấn chìm cái thân gầy của nó trong một biển màu chói lọi đến ghê người.
Bạn sực tỉnh, vội vã hét lên, “Cứu! Cứu với!”. Nhưng cổ họng bạn nghẹn đắng lại, những cành hoa thô ráp từ trong họng bạn vươn ra, chặn đứng từng lời. Bạn lao mình vào vách ngăn, hai bàn tay đấm thình thịch lên tấm kính. Nhưng tấm kính vẫn sừng sững không suy chuyển, chỉ có những nhành bỉ ngạn mới mọc trên tay bạn bị nghiền đến nát tan, nhựa hoa đỏ rực ròng ròng chảy xuống che khuất tầm nhìn.
Hai chân bạn mềm nhũn xuống. Bạn ngã nhào lên một tấm đệm hoa, miệng há hốc, cố ngáp lấy những hơi thở khó khăn, tầm mắt đã tối sầm. Trước khi bạn lịm đi, bạn thấy hình như cánh tay trái mình vừa bị vật gì đâm vào gây đau nhói.
Và đó là lần đầu tiên…
Thảo luận
“Tôi đã thu thập trái phép thông tin về một nhóm đối tượng không được liệt kê trong đề cương nghiên cứu: những người trước đây thường xuyên sử dụng FloraxeDaily, nhưng rồi buộc phải ngừng dùng vì những lý do bất khả kháng. Những đối tượng này được tôi thống kê từ hai nhóm người đang điều trị tại 8 bệnh viện trên: Nhóm thứ nhất là những người có tiền sử cao huyết áp và từng thường xuyên dùng FloraxeDaily, nhập viện vì đột quỵ hoặc tai biến mạch máu não, và do di chứng bệnh nên không thể tiếp tục dùng dị thể. Nhóm thứ hai là người thường xuyên dùng FloraxeDaily và nghiện ma tuý, tất nhiên bao gồm cả ma tuý dạng opioid như heroin – các loại thuốc giảm đau kê đơn như morphine và fentanyl cũng tác động đến hệ thần kinh theo cùng con đường với những loại ma tuý này.”
“Tất nhiên, việc tôi làm chỉ có thể gọi là quan sát, không phải là thử nghiệm. Nhưng sau quá trình thu thập dữ liệu, tôi nhận thấy một điều cực kỳ nhất quán: cơ thể của tất cả những người này nở rất ít hoa nếu so sánh với số liệu có sẵn từ những nhóm người với điều kiện tương tự nhưng không sử dụng SCP-168-VN, và thậm chí có nhiều người còn không hề nở hoa. Do đó, tôi đã đặt ra một giả thuyết về bản chất của Hoa Nở, điều mà trong tầm hiểu biết của tôi thì chưa được chứng minh, nhưng cũng có thể do bằng chứng khẳng định điều này chỉ đơn giản là nằm ngoài quyền hạn an ninh của tôi. Tôi giả thuyết rằng Hoa Nở hoạt động tương tự như cái cách những mối nối neuron thần kinh của chúng ta hoạt động: Nếu kết nối giữa “trải nghiệm làm nảy sinh cảm xúc” và “hoa nở trên cơ thể” của một người bị ngắt bỏ liên tục quá lâu, ví dụ như bằng cách sử dụng SCP-168-VN, thì khi nhân tố ngắt bỏ đó mất đi, người đó cũng cần rất nhiều thời gian để củng cố lại kết nối ấy. Hoặc có thể, kết nối ấy sẽ mất đi mà người đó không thể nào lấy lại.”
“Chúng ta đều đã biết SCP-168-VN hoạt động bằng cách chuyển đổi cảm xúc thành hạt giống thay vì thành hoa, qua đó làm đình trệ quá trình nở hoa, cho phép chúng ta điều khiển hoa trên cơ thể mình nở ra ở nơi chốn và thời điểm khác. SCP-168-VN ngăn chặn được trạng thái điên hoa cũng bằng cơ chế đó. Nhưng hiệu suất của quá trình này không phải là hoàn hảo – số lượng “đơn vị hoa” được cơ thể người tạo ra khi sử dụng dị thể là thấp hơn so với khi không sử dụng. Hiện tượng này tuy được ghi nhận rộng rãi trong rất nhiều nghiên cứu, bao gồm cả của chính tôi, nhưng lại chưa từng được đào sâu do rất khó để định lượng nó với độ tin cậy cao. Trên cơ thể chúng ta, nhiều khi hoa nở, hoa tàn rồi biến mất nhanh hơn ta có thể đếm, và đâu phải lúc nào định nghĩa trong tự nhiên rằng cái gì là “một cành hoa” cũng rõ ràng? Vì thế, từ trước đến nay, chúng ta vẫn luôn coi đó là nhược điểm phải chấp nhận của SCP-168-VN, và chẳng nghiền ngẫm nhiều về nó. Dù sao thì chuyện liệu trình điều trị không có hiệu quả 100% cũng là quá bình thường trong khối ngành y dược rồi.”
“Nói cách khác, khi một người sử dụng SCP-168-VN, một phần cảm xúc của họ sẽ không được chuyển hoá thành SCP-168-VN-1, nhưng cũng vì tác dụng của dị thể mà phần cảm xúc ấy không thể phát tác thành hoa. Đồng thời, khi một người phụ thuộc vào SCP-168-VN đột ngột ngừng sử dụng dị thể, hoàn toàn có khả năng họ không còn bất cứ con đường nào khác để bộc lộ cảm xúc của mình. Vậy thì những cảm xúc không thể được tỏ bày ấy phải nằm lại đâu đó – một số quan sát của tôi cho thấy hành vi trồng SCP-168-VN-1 có thể giúp giải toả phần cảm xúc này, nhưng đó chỉ là những câu chuyện đơn lẻ, và nên được dành cho một nghiên cứu khác.”
“Và với những quan sát của tôi trên các nhóm đối tượng buộc phải ngừng sử dụng dị thể ở 8 bệnh viện kia, tôi có những bằng chứng khá chắc chắn để nghiêng về một khả năng: nếu chúng ta cứ mặc kệ những cảm xúc “dư thừa” ấy, chúng không tan biến, và cũng không tự dưng được chuyển hoá thành bất cứ điều gì. Chúng ở đó, tích tụ lại một nơi trong tâm trí con người mà ít nhất là tôi chưa biết đến – tôi tin rằng nếu chúng ta muốn tìm kiếm đích đến cuối cùng của chúng, thì nhiều nghiên cứu viên khác sẽ làm tốt hơn người xuất phát từ ngành Dược như tôi.”
“Các ngài hẳn là đang thắc mắc, bằng chứng của tôi là gì sao? Vậy các ngài hãy thử nghĩ xem – ở thời đại này, hậu quả xảy ra là gì, khi trí óc con người buộc phải xử lý một lượng cảm xúc quá lớn mà nó không thể nào chứa nổi? Đúng, “căn bệnh thế kỉ” điên hoa đã trở lại – chính xác hơn thì nó vẫn luôn ở đó, và vẫn luôn có cách riêng để chiến thắng SCP-168-VN và AntheroPharma của các ngài.”
“Các ngài biết điều đó. Các ngài biết về những ca phát tác trạng thái điên hoa trong nhóm người tôi bí mật theo dõi ở 8 bệnh viện nói trên, và về việc từng ca trong số đó đều được báo cáo cho người phụ trách trực tiếp là tôi. Tôi là người quan sát, thống kê, liên hệ nhân sự hậu cần để xử lý hiện trường, cấp thuốc lú, đưa ra câu chuyện nguỵ tạo che giấu vấn đề. Mọi dấu vết đều hướng về tôi, và tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cho ngày các ngài muốn chơi bài ngửa.”
“Đã đến bước này, chắc chắn các ngài cũng đã điều tra về tôi, và biết những điều tôi từng trải qua trong quá khứ. Quả thực, tôi thực hiện đề tài này với nhóm đối tượng trọng tâm trước hết là người nghiện ma tuý, vì mục tiêu của cá nhân mình. Ý định của tôi khi nghiên cứu nhóm người tai biến và đột quỵ chỉ là để khẳng định rằng những quan sát của tôi không đến từ thiên kiến. Nhưng ngay từ ngày đầu tiên tôi tiến hành theo dõi ở bệnh viện, khi tôi bước chân vào khoa tim mạch – tôi đã hiểu, đây không chỉ là câu chuyện của riêng mình.”
“Tôi đã nhìn thấy những cụ già vì đột quỵ mà liệt toàn thân, không nói được, chỉ có thể để mặc thân mình nở hoa, mong sao con cháu xung quanh hiểu ý. Tôi đã nhìn thấy những người con, người cháu tất bật lo toan bên giường bệnh, chỉ mong sao ông bà cha mẹ họ bớt đi một đoá cúc vạn thọ nở trên người. Tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần con cháu vội vã về gặp ông bà lần cuối, chỉ để kịp đưa tay đỡ lấy một đoá hướng dương hay một nhành hương thảo sinh ra trên cơ thể bệnh nhân ngay trước khi nhắm mắt xuôi tay. Giáo sư hướng dẫn của tôi, người vẫn luôn nuôi tham vọng khai thác trạng thái điên hoa vì nhân loại, đã bám lấy mục tiêu ấy bao năm qua chỉ vì một nguyên tắc duy nhất – hoa cũng là một phương thức giao tiếp. Tôi rất muốn tin, rằng các ngài sẽ không nỡ tước đi tiếng nói gần như là duy nhất của một phần nhân loại bao gồm những con người mà tôi vừa kể, và cũng sẽ không đẩy họ đến gần hơn với một cái chết tưởng chừng đẹp đẽ, nhưng vì không thể tránh khỏi nên cũng thật kinh hoàng.”
“Với đề tài nghiên cứu này, tôi đã tự giới hạn mình vào những phương pháp nghiên cứu thông thường bên ngoài Bức Màn, và không sử dụng công cụ theo dõi dị thường nào. Qua đó, tôi muốn chứng minh một điều, rằng bất kì nhà nghiên cứu nào dù là trong hay ngoài Bức Màn, miễn là có đủ nguồn lực, đều có thể đi đến kết luận như tôi ngày hôm nay. Không cần có thông tin về công thức cấu tạo và con đường tổng hợp SCP-168-VN, tôi vẫn có thể đưa ra những giả thuyết này – vậy thì sẽ ra sao nếu người nói ra những điều này không phải là tôi, mà là một nhà nghiên cứu bên ngoài Tổ Chức?”
Bài thuyết trình của bạn kết thúc trong im lặng. Bạn chẳng thấy có gì bất thường khi không ai đưa ra câu hỏi; các Giám Sát Viên không ở đây để chất vấn và mổ xẻ đề tài của bạn, mà để xem bạn thành thật đến đâu và bạn dám đưa ra trước mặt họ những chuyện gì. Dưới hàng ghế khán đài, cả mười ba vị O5 lẫn giáo sư của bạn đều giữ nguyên nét mặt lạnh tanh, duy chỉ có quanh thân giáo sư là nở đầy hoa đỗ quyên đủ sắc. Bạn đã từng nghe người ta đồn thổi, rằng trước cả sự kiện Hoa Nở, từ rất lâu trước khi bạn sinh ra, những người ngồi trên vị trí O5 đã như vậy rồi. Thời đại này cũng buồn cười thật nhỉ – chỉ cần một liều thuốc, là ai cũng có thể mua được cái vẻ ngoài lạnh lùng quyền lực như những người mà cả thế giới phải ngước nhìn lên.
“Xuất sắc lắm,” người đàn ông lớn tuổi ngồi chính giữa, hình như là O5-1, đan hai tay vào nhau sau một hồi lâu suy nghĩ, giọng trầm khàn. Ông nhìn thẳng vào mắt bạn, không cho bạn cơ hội nào để lảng tránh. “Một dược sĩ bình thường, gia nhập Tổ Chức vài năm, mà đã làm được đến thế này. Tổ Chức chúng ta quả thực làm tốt việc đào tạo người tài.”
Cách ông một ghế, O5-12, người có vẻ ngoài già cỗi nhất trong các O5, nhếch mép cười. “Đúng là giỏi thật. Thích gì làm nấy, đem thù riêng vào việc chung, suýt nữa qua mặt được cả Hội đồng Tối cao.”
“Thôi nào, Số Mười hai,” O5-6, người phụ nữ trung niên với dáng vẻ hiền từ bên cạnh ông ta mỉm cười thân thiện, rồi khẽ nghiêng đầu về phía bạn. “Mà cậu cũng đừng sợ. Với trường hợp này của cậu, làm trái quy định chỉ là chuyện nhỏ, có phát hiện giá trị mới là chuyện lớn. Số Một đã dành cho cậu lời khen rồi, thì tôi đảm bảo rằng bét nhất thầy trò cậu cũng có thể rời khỏi nơi này an toàn. Tôi chắc chắn đấy.”
Bạn khẽ thở phào. Những đoá đỗ quyên trên người giáo sư của bạn cũng phần nào rụng bớt. Một vị O5 khác tiếp lời O5-6, mà bạn chẳng kịp để ý đó là người nào. “Lấy công chuộc tội thì ít quá. Cậu đã phát hiện ra lỗ hổng chết người lớn đến vậy cho Tổ Chức cơ mà, cũng không thể để cậu tay không mà rời đi được.”
“Mọi người nói phải lắm.” O5-1 tiếp lời. “Vì thành tích này, trước khi cậu rời đi, ta cũng phải luận công mà trao thưởng cho xứng đáng.”
“Cậu có ba lựa chọn. Ba cơ hội để tiếp tục cống hiến cho Tổ Chức; cậu có thể tuỳ ý chọn cách mà cậu muốn. Với thư giới thiệu từ Hội đồng O5, ta đoán rằng sẽ không có ai dám làm khó cậu đâu.”
“Lựa chọn thứ nhất, gia nhập công ty AntheroPharma. Cậu sẽ được quyền truy cập thông tin về công thức cấu tạo và con đường tổng hợp SCP-168-VN – ta biết cậu muốn điều đó – và được cung cấp kinh phí cho dự án riêng của mình. Nhiệm vụ mới của cậu sẽ là tìm cách tối ưu hoá hiệu suất chuyển đổi cảm xúc con người thành SCP-168-VN-1, và ứng dụng nó vào các dòng sản phẩm Floraxe trên thị trường.”
“Lựa chọn thứ hai, trở về Điểm-ZH-13 và tiếp tục làm việc. Tất nhiên, một khi cậu đã hoàn thành tốt một dự án lớn thế này, thì cậu cũng không phải làm cấp dưới của giáo sư hướng dẫn trước đây nữa. Hội đồng sẽ cung cấp cho cậu kinh phí để thành lập nhóm nghiên cứu riêng, với mục tiêu tìm ra nơi mà cảm xúc được lưu trữ trong tâm trí con người khi chưa được SCP-168-VN chuyển đổi. Đây không phải chuyên môn của cậu, nhưng ta không nghĩ cậu sẽ phải lo về việc làm sao để tìm ra những cộng sự phù hợp đâu.”
“Lựa chọn thứ ba, tới Điểm-01 cùng ta và các O5. Như cậu đã chứng minh, hiện tượng sử dụng SCP-168-VN quá liều hiện đang phổ biến trong công chúng, chứng tỏ hoạt động phân phối và định hướng sử dụng SCP-168-VN bên ngoài Bức Màn đang có vấn đề. Hội đồng O5 đang cần một chuyên gia cố vấn về những bước tiếp theo nên làm. Một người đủ gan dạ, tỉnh táo ngay cả trong câu chuyện của bản thân, và hiểu biết về dị thể này nhiều như cậu là hoàn toàn phù hợp.”
“Hãy cho ta một câu trả lời trước khi cậu rời khỏi căn phòng này. Nghĩ cho kĩ vào, cậu chỉ được chọn duy nhất một lần mà thôi.”






