Giao Mùa

"Giao Mùa, Còn Ta."

/* source: http://ah-sandbox.wikidot.com/component:collapsible-sidebar-x1 */
 
#top-bar .open-menu a {
        position: fixed;
        top: 0.5em;
        left: 0.5em;
        z-index: 5;
        font-family: 'Nanum Gothic', san-serif;
        font-size: 30px;
        font-weight: 700;
        width: 30px;
        height: 30px;
        line-height: 0.9em;
        text-align: center;
        border: 0.2em solid #888;
        background-color: #fff;
        border-radius: 3em;
        color: #888;
}
 
@media (min-width: 768px) {
 
    .mobile-top-bar {
        display: block;
    }
 
    .mobile-top-bar li {
        display: none;
    }
 
    #main-content {
        max-width: 708px;
        margin: 0 auto;
        padding: 0;
        transition: max-width 0.2s ease-in-out;
    }
 
    #side-bar {
        display: block!important;
        position: fixed;
        top: 0;
        left: -19em;
        width: 17em;
        height: 100%;
        overflow-y: auto;
        z-index: 10;
        padding: 0.3em 0.675em;
        background-color: rgba(0,0,0,0.1);
        transition: left 0.5s ease-in-out;
    }
 
    #side-bar:target {
        display: block;
        left: 0;
        width: 17em;
        margin: 0;
        z-index: 10;
    }
 
    #side-bar:target .close-menu {
        display: block;
        position: fixed;
        width: 100%;
        height: 100%;
        top: 0;
        left: 0;
        z-index: -1;
    }
 
    #top-bar .open-menu a:hover {
        text-decoration: none;
    }
 
    .close-menu {
        margin-left: 19em;
        opacity: 0;
    }
}
  • đánh giá: +1+x

Mùa Hạ

1961

Chắc cũng chỉ mới vài năm trước, có lẽ là năm 56 hay 57 gì đó. Ông bô nhà tôi cũng chẳng giỏi thể hiện tình cảm — ông chỉ nói rằng ông yêu tôi được một hay hai lần là cùng. Vào lần gần nhất chúng tôi tới đây, lúc đang đi dạo qua khu vườn, tôi đã nhìn thấy một điều đó mà tôi không hiểu lắm trong ánh mắt ông. Ông nhìn một đôi trai gái trẻ tuổi đang dừng chân ngửi mùi hoa đỗ quyên, rồi ông mỉm cười, một giọt nước mắt từ khóe mi ông trào ra, rồi chảy dài trên má.

Lúc đó, tôi đã hỏi thăm ông ấy — ông bảo là không có gì. Chỉ nói rằng: "Bố với mẹ con cũng từng có một thời giống thế." Hồi ấy, tôi không ưa gì mẹ tôi (giờ vẫn thế) nên tôi chỉ đảo mắt, cố gắng để ông tập trung vào đề xuất mới của tôi cho công viên. Ấy thế mà, ông xua tay, ngồi xuống một băng ghế rồi hít hà mùi hương hoa hỗn hợp thoáng qua, nom thích thú vô cùng; còn tôi thì thích cảnh sắc, âm thanh và sự nhộn nhịp của chốn đô thị hơn. Tôi đã từng nói rằng thà hít mùi khói xe còn hơn là mùi gió biển.

Tôi nghĩ là tôi đã ngộ ra rồi.

Tôi đã nghĩ về ông rất nhiều. Tôi thắc mắc liệu ông có chấp nhận những thay đổi tôi đã thực hiện với hội chợ này không. Ước gì ông đã kịp thấy hình ảnh mơ tưởng đã được thực hiện hóa của tôi, về những thứ bổ sung thêm và đã được cải tiến trong tác phẩm tuyệt vời của ông ấy; liệu ông có thích những trò chơi đó hay không. Tôi cũng nghĩ xem ông sẽ nói thế nào khi nhìn thấy dòng người tấp nập ùa về hội chợ vào hồi năm 59.

Đó là những tháng ngày tươi đẹp, là thời nụ cười trên môi nụ khách còn nhiều hơn số hoa tại Hội Chợ Vui Chơi Dixie; khi tiếng người trẻ con còn vang lớn hơn cả tiếng calliope tại Vòng xoay ngựa gỗ Dixie, và công viên thì làm ăn buôn bán phát đạt. Chúng ta ai cũng mang theo hi vọng to lớn, mơ tới cả những giấc mơ cao xa hơn, nhưng mà…

Tôi vẫn không thể ngưng nghĩ về Vườn Giải Trí lẫn những gì nó đã mang lại cho bố tôi. Có lẽ ông đã đúng, mọi thứ hồi đó tốt hơn; nó có một vẻ đẹp giản dị mà giờ đây tôi đang thấy. Tôi biết, một ngày nào đó, công viên này sẽ phát triển lớn hơn những gì chúng tôi từng mơ tới — nhưng tôi thắc mắc, liệu nó sẽ khiến tôi hạnh phúc như cách những bông hoa làm ông vui lên hay khôngr.


«SCP-821»

Nếu không có ngoại lệ được nêu, nội dung của trang này được xuất bản dưới giấy phép Ghi nhận Đóng góp – Chia sẻ với Điều kiện Như nhau 3.0 (CC BY-SA 3.0)